phượt thủ gặp ma
Chúng tôi chuyên sản xuất & cung cấp lều cắm trại, du lịch, dã ngoại, phượt dành cho 2, 4, 6, 8, 10, 12, 16 người, đủ size, đủ màu, full ảnh và video thực tế hàng tại kho giá tại xưởng cam kết hài lòng. Giao hàng toàn quốc Thanh toán khi nhận hàng
Cuộc gặp gỡ định mệnh của anh chàng "phượt thủ" và chú mèo may mắn. Mới đây tại một diễn đàn trên mạng xã hội, anh chàng "phượt thủ" từ Sài Gòn lên Đà Lạt đã kể lại hành trình của mình và cuộc gặp gỡ khá bất ngờ với chú mèo bị mắc bẫy.
Trong dịp viếng thăm Thung Nai mới đây, tôi tình cờ gặp được một nhóm phượt thủ. Họ có khoảng 10 người, tất cả đều là nam giới. Nhìn vẻ ngoài thì nhóm phượt này không có vẻ gì nghèo khổ cả. Họ xài điện thoại Iphone 6, cầm theo loa bluetooth, đi xe đều thuộc dạng
Chiều 10-1, một lãnh đạo UBND xã Pải Lủng (huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang) xác nhận thông tin lực lượng cứu hộ và người dân địa phương vừa giải cứu thành công một phượt thủ bị rơi từ mỏm đá "tử thần" Pải Lủng xuống khe núi vào trưa cùng ngày. Theo thông tin ban
phượt thủ - Cập nhật tin tức và hình ảnh mới nhất về phượt thủ. Thursday, August 25, 2022; RSS; #Bão Ma-on. Tin mới nhất. Tin xem nhiều. 2 năm trước -
Freie Presse Zwickau Sie Sucht Ihn. Khi Phịch thủ ngày càng đông, chúng ta phải nhận biết. Phân biệt tour thủ vs phượt thủ Tuổi trẻ nên chạy xe côn tay Phượt thủ dơ bẩn ngày càng tai tiếng và đang khiến nhiều người ngộ nhận với Phượt thủ chân chính. Phịch thủ là số ít đú theo phong trào Phượt, còn mục đích của họ thì hoàn toàn khác. Phịch thủ Phượt thủ Phượt thủ sẽ biết chọn phương tiện phù hợp với địa hình sắp đi đến, biết lên kế hoạch chuẩn bị những thứ cần thiết. Đi đường văn minh, tôn trọng. Phịch thủ hay đi xe côn tay, độ pô, độ đèn, đi tới đâu nẹt pô ầm ĩ tới đó. Đi dàn hàng, không tôn trọng xung quanh, không chấp hành luật. Phịch thủ Phượt thủ. Nguồn ảnh Trần Quang Đại Phượt thủ hiếm khi đi đông, thường thích đi một mình, hoặc với 1-2 bạn thân, hoặc với đàn anh có kinh nghiệm để học hỏi. Phịch thủ lên các diễn đàn Phượt, các diễn đàn mê xe mê dịch chuyển, đăng hình sống ảo so deep câu like. Sau đó đăng bài tuyển ôm, tuyển gái lạ để đi cùng. Đi cùng làm gì sau đó anh em tự hiểnu. Thường lịch trình các thanh niên này đi không rõ ràng, nội dung thường nói đi bạo lực, đi bờ ngủ bụi các kiểu… Sản phẩm của Phịch thủ Sản phẩm của Phượt thủ Phượt thủ thích chinh phục, thích ngắm cảnh, thích khám phá núi rừng. Ăn đâu gọn đó, đứng dậy sạch ngay. Phượt thủ hay giúp đỡ người dân bản địa, để lại tiếng thơm cho đời. Phịch thủ cũng thích chinh phục nhưng chinh phục hết nhỏ này đến nhỏ khác, mỗi đứa mỗi cung đường. Đi đến đâu rác thải đến đó, tai tiếng vang vọng khắp núi rừng. Phịch thủ Phượt thủ Phượt thủ thích tự lực cánh sinh, thích sự yên tĩnh, lặng lẽ thăm thú trên từng cung đường, không làm phiền xung quanh, không làm phiền thiên nhiên. Phịch thủ thì gào rú từ đường đi đến núi đồi, hú hét từ thành phố đến nông thôn…tai tiếng khắp muôn nơi bốn bể. Phịch thủ Phượt thủ Phượt thủ thích chụp những tấm hình so deep trước khung cảnh núi non hùng vĩ, chụp những cái hay cái lạ. Chụp côn trùng, hoa cỏ muôn thú. Phịch thủ chụp ảnh check in trên mỗi 5km, trên mỗi chỗ dừng chân, chụp đồ ăn, chụp bia bọt chụp cảnh nóng, chụp cảnh hôn hít tá lã. Phịch thủ Phượt thủ Phượt thủ kết bạn năm châu bốn bể, giao kết tình bằng hữu, giúp đỡ nhau tương lai trong công việc trong cuộc sống, hẹn nhau cho những thử thách tiếp theo. Phịch thủ kiếm gái kiếm ôm năm châu bốn bể, về cắt liên lạc, bóc phốt, tai tiếng trên mạng, lên báo, chửi nhau đánh nhau rùm beng. Anh em phịch thủ hẹn nhau qua nơi khác kiếm ôm cho những cung đường mới. Làm ơn phượt văn minh, tạo hình ảnh đẹp – Ảnh Phượt văn minh, phượt kết giao bằng hữu. Đừng phịch nhau, đừng tai tiếng đừng bôi nhọ hai chữ Phượt Thủ. Mời anh em ghé thăm Fanpage Chuẩn Xe để tham gia cộng đồng chung đam mê -> Tại đây
đây là những câu chuyện tận mắt em thấy mặc dù không ghê lắm nhưng đó là sự thật, nhưng không vì những chuyện hãi hùng này mà em từ bỏ đam mê của em… Chuyện 1 gặp ma đói trên đường đi Chuyện là sau tết đoàn phượt em 10 người thuộc cộng đồng “ Ờ ! Phượt đi “ tiện quảng cáo grp luôn hehe đã có chuyến đi Sài Gòn – Đà Lạt 3 ngày 2 đêm và có học hỏi được nhiều kinh nghiệm sương máu không những thế còn lưu lại được nhiều kỷ niệm cực kỳ vui nhưng xen kẽ trong kỷ niệm vui đấy là một vài kỷ niệm bàng hoàng đến kinh hoàng của riêng em ! em xin tóm tắt đoàn em gồm 10 người và 5 xe full + áo phản quang, đoàn em khởi hành ngày thứ 6 lúc 6h15 sáng vì phải băng qua Bình Thuận đón người và xe trong đoàn bị nổ lốp ở giữa đèo Gia Bắc Bình Thuận nên 9h đêm mới vác mặt tới được cửa đèo Prenn . Đoàn em đi theo thứ tự, không vượt nhau và em chạy thứ tư, phía sau có một anh đi chốt vì là vùng cao nguyên nên em giữ tốc độ 70km/h để theo kịp đoàn và giữ khoảng cách đoàn nên không đi nhanh hay đi chậm được, đoạn lên đến quốc lộ 20 từ Di Linh qua Đức Trọng lúc gần 7h không có một ánh đèn đường nào thì em đã gặp một chuyện thế này, lúc em đang chạy thì e mắt em thấy một bóng người chạy bộ song song với xe em và cực nhanh, em giật mình quay qua la lên “ ơisssss” và đảo tay lái ra lane ngược chiều thì bóng người đó mất tiêu chỉ còn tiếng xe máy và màn đêm tĩnh mịch, con ôm của em ngồi sau không thấy gì và luôn miệng hỏi “ gì v. gì v. “ , anh chạy chốt thấy xe em đảo đột ngột ra lane ngược chiều, nghe có tiếng em la có vẻ hiểu chuyện gì xảy ra và chạy lên bảo em “ em bình tỉnh đi P, vừa chạy vừa cầu Chúa đi em” em cố trấn tỉnh và mọi chuyện bình thường trở lại, em và ôm em liên tục nói chuyện để tránh sợ, đi thêm được 10km nửa thì em thấy lạ tại sao đường quốc lộ mà có 5 xe đoàn em chạy, không có xe chạy ngược chiều, nhìn xa lắm mới có ánh đèn xe từ phía sau, đột ngột lù lù xuất hiện ánh đèn xe lủi thẳng từ lane ngược chiều vào xe em chỉ còn cách em 1m , lúc đó em nhắm mắt lại và hình ảnh ba mẹ hiện ra trong đầu em nhanh chóng, phanh có bao nhiêu em siết chặt hết và tai nạn xảy ra, em lách nên bánh xe bị trượt trên đường và may mắn em và ôm em té vào bụi cỏ lau ven đường nên không bị xay xát gì, anh chốt đằng sau thấy em phanh gấp nên cũng phanh gấp như em nhưng không té, em đứng lên chửi “ đm thằng qq nào chạy xe ngu v. “ nhưng không thấy ai xe nào chạy ngược chiều hết. – anh chốt chạy lên đỡ xe em lên và hỏi “ sao v. P ?“ – em la lối “ đm anh coi đi đoàn đang chạy làm như đui lé hay sao mà nó lủi thẳng vô em kìa !!! “ – anh chốt bàng hoàng nói ” anh đi sau cùng có thấy ai chạy ngược chiều lủi vô em đâu, anh thấy xe em tự nhiên thắng gấp lách rồi té thôi !“ – Mấy anh chị đi trước cũng bảo ” nãy giờ anh thấy xe nào chạy ngược chiều đâu, gặp ma rồi đó em ơi ?! “ Lúc đó em muốn xón ra quần luôn và không dám đi nửa, chị trong đoàn bèn tháo mân côi có hình Đức mẹ và Chúa Jesus ra cho em mượn đeo và từ lúc đó đến thẳng Đà lạt không có chuyện gì xảy ra nửa . Chuyện 2 Gặp ma ở Hồ Xuân Hương– Đà Lạt . Năm 2015 đoàn em 20 người có đi cung Sài Gòn – Đà lạt – Nha Trang, chạy xe từ trưa 13h nên lên tới Hồ Xuân Hương cũng 23h và cũng thấm mệt, vì là cung hành xác nên lên tới đó không mướn khách sạn hay nhà trọ ngủ và dựng lều ra ngủ ! xe cộ lấy xích móc bánh xe khóa lại cho an toàn, dựng lều xong cũng gần 1h sáng cả đoàn chia ca ra trực và em xung phong trực đầu tiên vì trong lúc đi đã lỡ nốc 3 lon rebbull nên lúc đó tỉnh như sáo, em lấy cái võng ra mắc giữa 2 cây thông nằm, rít điếu thuốc và lấy cái loa nghe nhạc mở Khánh Ly ca nghe phê phê, được hồi thì nghe tiếng ném đá tũm tũm và tiếng người nhảy xuống hồ, tưởng thanh niên trong đoàn nào đó khùng điên nhảy xuống hồ Xuân Hương lội nên em cũng nhổm dậy coi nhưng không có ai, em nghĩ chắc thông rụng hay cá quợn gì đó nên cũng không quan tâm lắm. nằm tí nửa thì nghe cái loa nó rè rè và tự động sang bài, em tắt mở lại được tí cũng bị tình trạng vậy, thấy lạ vì loa mới mua mà bị hư, bực bội nên tắt luôn, nằm tí thì mắc tè, băng qua đường tè nhìn lên toàn cây cối âm u nên cũng ghê ghê nên đi đại xuống hồ luôn hehe ! bác nào ở Đà Lạt đừng ném gạch em nhé tè xong em quay lại võng nằm thì hết hồn thấy người con gái đang ngồi trên hàng xe bấm điện thoại và quay lưng lại phía em, em thiết nghĩ có chị trong đoàn chưa ngủ được nên ra ngoài hóng lạnh chơi cho vui. – em hỏi “ hỏng biết lạnh hay gì ra đây ngồi trời ? “ – vẫn ngồi bấm điện thoại không trả lời – em hỏi tiếp ” chị ơi vô ngủ đi mai đổ Omega nửa sao không ngủ đi sao còn ngồi đấy ? “ – đáp lại lời em là một sự im lặng đến não nề em nghĩ thôi chắc chảnh cún với đoàn em toàn mới quen biết nên ngại nói chuyện rồi em cũng mặc kệ, em lại võng bóc ly nước uống rồi nhìn xung quanh hồ thở một hơi dài và quay lại thấy chỉ còn hàng xe mà cái chị ngồi trên đó đã mất tiêu ?? em đứng hình 5,7 giây tưởng ăn trộm nên chạy vô lều gọi tất cả nam dậy hết và kể lại sự tình, anh kia rút cây paton và đèn pin chạy đi tìm xung quanh mấy cây thông xem có ai trốn ở sau không nhưng không thấy gì, em sợ quá gọi thêm 2,3 anh nửa ra thức cùng, đến sáng hôm sau mấy thành viên nữ dậy và gom lều – em hỏi “ khuya hôm qua có chị em nào ra xe ngồi bóp điện thoại mà em kêu không trả lời không? “, tất cả đồng loạt không và vài vẻ bàng hoàng hiện trên gương mặt một số thành viên, em và anh kia chạy đi tìm mua nhang và trái cây cúng đoàn và từ đó không gặp gì nửa . qua mọi chuyện em khuyên các bác có đi xa nên khấn vái ông bà trước ở nhà hay ghé một ngôi chùa nào đó trên đường đi cầu bình an để người âm khỏi trêu ghẹo hoặc bỏ tỏi trong người cũng được .
Các phượt thủ luôn được gắn liền với cái "mác" gan lì, dũng cảm, nhưng đó là so với các cung đường , các mạo hiểm. Vậy khi gặp "ma" thì như thế nào đây ta ????? Buổi tối cuối tháng 10, khi không khí halloween tràn ngập, ngồi café cùng rất nhiều người khoái du lịch bụi , tôi được nghe những câu chuyện hư hư thực thực trên đường lang bạt, cũng lạnh xương sống lắm. Câu chuyện thứ nhất Bàn tay ma quái? Đà Lạt, cái tên gắn với cao nguyên Langbiang hùng vĩ, mùa dã quỳ vàng rực và không khí bình yên của phố núi làm không biết bao kẻ đắm say. Nhóm bạn của anh Phụng ở gồm 4 người cứ mỗi khi rảnh lại phi xe lên đó, đơn giản chỉ để hít khí trời trong lành và xa khói bụi thành phố. Lần ấy, họ chọn vào một nơi có vườn hoa cây kiểng, khá sang trọng so với thói thường của dân bụi. Nhân viên dẫn đi xem phòng và đề nghị đàn ông con trai ở phòng nhỏ và cũ hơn nhường phòng đẹp cho hai chị gái. Cuối tuần, khách đông, họ vui vẻ chấp nhận. Sau một ngày mệt nhoài lái xe lang thang khắp nơi khá xa thành phố, chụp choẹt đủ kiểu và bị lạc một cơ số lần, cả đoàn đều mệt, thống nhất sẽ ngủ sớm. Nói thì nói vậy nhưng hai anh thức đốt thuốc, xem lại hình, nói chuyện rầm rì đến tận khuya. Đà Lạt có rất nhiều địa danh được đồn là có ma. Đà Lạt đêm, lạnh. Anh Phụng vì thế mà còn phàn nàn “Cái phòng này bực mình quá, vừa tách biệt, cũ hơn, lại còn gần đường, cách âm thì không tốt, hèn chi mà không ai chọn. Mà sao tiền vẫn thế nhỉ….”. Chê thì chê chứ thực ra, dù thế nào, vẫn còn hơn nhiều so với cắm lều dựng trại giữa Đà Lạt lạnh như băng này. Đến khoảng nửa đêm, anh Phụng đến chỗ ba lô để dưới chân bàn trang điểm, ngay bên cạnh giường lấy đồ đánh răng. Tự dưng thấy lạnh gáy, anh quay lại phía sau theo phản xạ, chỉ thấy chiếc giường trống trơn, còn bạn anh đang hí hoáy với cái máy ảnh ở gần cửa ra vào. Vừa cười thầm mình nhát gan, vừa quay lại kéo khóa ba lô. Nhưng rồi cái cảm giác rờn rợn như có người đang xăm xoi nhìn từ phía sau, làm anh rùng mình. Ngước lên, nhìn thẳng vào trong gương, anh thấy rõ một bàn tay trắng muốt, nõn nà đang ịn lên phía trước như sắp đưa ra quờ lấy mặt mình. Anh đứng hình đến mấy giây rồi giật mình bật ngửa, ngồi phịch xuống giường. Người bạn ngồi ở cửa thấy biểu hiện lạ của anh, hỏi “Sao thế mày?”, anh Phụng quay lại nhìn bạn, mặt không còn chút máu nào, rồi lại nhìn chiếc gương hỏi “Mày hồi nãy không thấy gì à?”. Vốn là hai kẻ lữ hành đi nhiều, nếm trải nhiều, hai người bàn luận đưa ra đủ giả thiết, nhưng anh Phụng không thấy giả thiết nào hợp lý và kết luận “Mày ơi, phòng này có ma”. Nhưng hai anh không gọi lễ tân mà quyết định sẽ... rình ma. Trời nửa đêm về sáng xứ này lạnh căm căm. Căn phòng lạnh lẽo, không khí vẫn còn hôi mùi cũ mốc. Ngoài kia, gió cứ vi vu thổi qua những lỗ hổng trên thân cây cột điện như tiếng khóc hờn giận, ai oán. Tiếng đêm hòa với tiếng giãn nở của gỗ lắc rắc như có ai đó đang cố cạy cửa vào, tiếng sương đêm nhỏ từng giọt lên lá, lên thềm sao tự dưng lại rõ ràng đến thế. “Cũng may là không có con mèo gọi đực nào”, hai anh đùa. Hai người đàn ông cứ thế nằm, ngồi trên giường nhìn chăm chăm vào chiếc gương. Cả hai đều cảm nhận rõ có người đang nhìn mình nên cứ một lúc lại giật mình nhìn ra phía sau vì lạnh gáy, hay nhìn lên trần nhà. Đêm dài như giấy trắng! Sáng sớm hôm sau, hai người tóm ngay một nhân viên nam. Vừa đặt vấn đề, anh này mặt tái mét hỏi “Hai anh thấy gì à?”. Chưa kịp điều tra thêm gì thì nhân viên kia bị quản lý ở đó nhắc nhở. Biết rằng khó mà khai thác thêm chuyện gì bởi chắc họ đã được yêu cầu giữ miệng nên hai anh về phòng coi như không có chuyện gì xảy ra, nhưng chắc chắn, có điều ẩn khuất nên mặt mày của nhân viên mới biến sắc như vậy. Hai anh đã hẹn với nhau, lần sau lên Đà Lạt nhất định tìm rõ nguồn cơn về bàn tay trong căn phòng biệt lập ấy. Câu chuyện thứ hai Côn Đảo kỳ bí “Chị đi nhiều chỗ, người ta đồn có ma, nào là biệt thự cũ ở Đà Lạt, đồn quan sát cũ của Bình Ba… nhưng chỉ là đồn thổi, chị chưa thấy bao giờ. Chỉ duy nhất có Côn Đảo thì chị cho rằng có…”, chị Dương, một người hay xách ba lô lang thang một mình, nói chắc nịch. Chị Dương kể lại chuyến đi du lịch tự túc với một đoàn khá đông cách đây không lâu “Khi vừa bước chân lên đảo thì tâm trạng chị tự dưng chùng xuống, cảm giác không còn chút sức lực gì cả, mặc dù đầu óc vẫn tỉnh táo và cảm nhận mọi thứ rất rõ ràng, chân nhấc lên cũng nặng, hai vai như bị đè. Ban ngày thì không sợ đâu nhưng càng chiều thì càng mệt và lo lắng”. Câu chuyện được kể trước khi ra đảo càng làm chị rợn rợn người ta bảo, ở Côn Đảo, một người sống gánh ba người chết, bất cứ chỗ nào con người đứng trên đảo cũng có thể là chỗ ngày xưa có người đã trút hơi thở cuối cùng. Thế nên, chị cẩn trọng và nhẹ nhàng từng bước đi. Chị Dương, một người hay xách ba lô lang thang một mình, nói chắc nịch “Chỉ duy nhất có Côn Đảo thì chị cho rằng có… ma”. 12 giờ đêm, chị cùng rất nhiều người khác đi viếng mộ ở nghĩa trang Hàng Dương. Trong cái tịch mịch, u hoài của đêm, không khí xung quanh ẩm ướt, ai cũng có thể cảm thấy hơi lạnh thấu tận trong cơ thể. Hàng ngàn ngôi mộ san sát nhau lặng lẽ, dưới ánh trăng, những tàng cây đổ bóng lên mộ chí tạo thành những hình thù kì quái, từng cơn gió lướt qua nhẹ làm lá cây xào xạc như người đang thủ thỉ những điều bí mật. Nghĩa trang Đồi Dương quá rộng lớn, càng đi thắp nhang ở các ngôi mộ phía xa, những người yếu bóng vía càng thấy khó chịu “vì như có gì đó đè nặng trong tim vậy”. Tuy vậy, nhưng do đi đông người, lại nghĩ còn ngủ chung nên chị cũng cố vượt qua. Chị Dương nói thêm “Vùng đất này rất linh thiêng, bất kỳ ai bước chân lên đảo phải theo một ngầm định là không được cười đùa quá trớn hay nói bậy, báng bổ người đã khuất”. Sau khi thắp nhang cho chị Sáu và các liệt sĩ, đoàn chị đi ăn tiếp. Nhưng một anh đi chung đoàn mệt vì uống say nên ngủ lại khách sạn một mình. Hai tiếng sau, anh hớt hơ hớt hải chạy ra quán, mọi người thắc mắc hỏi và trêu “Nhớ vợ hay sao mà không ngủ được lại ra đây?”, thì chỉ thấy mặt anh trắng bệch, lắc đầu không nói gì, cứ ngồi lặng lẽ. Mọi người không hỏi thêm gì nữa nhưng đều có chung suy nghĩ anh vừa trải qua chuyện khủng khiếp lắm. Sáng hôm sau, cả đoàn ra tàu về lại đất liền . Lênh đênh trên biển, anh mới kể rằng tối đó anh đang ngủ, tự dưng người bị kéo lê trên giường, ban đầu cứ nghĩ ai đó thấy anh nằm choán chỗ quá nên dẹp để ngủ. Nhưng được một lúc, lại thấy bị kéo nữa, anh bực bội mở mắt ra thì không thấy ai, nghĩ chắc mình mơ ngủ, anh tặc lưỡi nhắm mắt tiếp. Một chút sau thì anh thấy rõ ràng có tay ai đó lật người mình, quăng thẳng xuống đất, mở mắt, anh thấy cơ thể vẫn như bị ai đang cố quật từ chỗ này sang chỗ khác. Anh tỉnh hẳn, ngồi thẳng dậy, vẫn không thấy ai, hoảng hồn, anh chỉ kịp vơ quần áo chạy ra khỏi khách sạn đến quán ăn. Sau khi về khách sạn cùng mọi người để ngủ và thu dọn đồ, anh cũng không dám kể cho ai, không dám ngủ lại, chỉ mong trời sáng mau mau để về đất liền. Có người phân tích rằng chuyện 'ma Côn Đảo' do chị Dương kể có thể do mọi người đi tàu mất sức và không quen không khí trên đảo, và anh bạn chị say rượu gây ảo giác. Còn câu chuyện 'ma Đà Lạt' của anh Phụng, không biết có phải do anh nhìn hoa mắt sau một ngày lái xe mệt nhoài hay không, nhưng chuyện gặp “ma” trên Hà Giang của một phượt thủ khác thì đã được chứng thực một cách rõ ràng… Còn tiếp...
Khái niệm đi phượt trong nhiều năm trở lại đây dần trở nên quen thuộc với nhiều người. Trong giới trẻ, dân dần hình thành nên các khái niệm như đi phượt là gì hay phượt thủ là ai và tại sai đi phượt lại thu hút đến như vậy? >> Xem thêm 7 Kinh nghiệm cần biết khi đi phượt. Các khái niệm Đi phượt xuất phát từ những hoạt động tham quan, dã ngoại theo tổ chức ban đầu, dần tách mình thành một hoạt động riêng. Đi phượt không chỉ để khám phá du lịch mà người tham gia còn lưu giữ cho mình thêm nhiều kiến thức. Đi phượt là gì Không rõ từ phượt sinh ra từ đâu và được dùng từ bao giờ, nhưng trong tưởng tượng của nhiều người, khi nhắc đến phượt là nhắc tới những chuyến đi chơi xa. Có thể hiểu đơn giản đi phượt là một hình thức du lịch tự túc. Ở đó, người tham gia phải chuẩn bị toàn bộ tư trang hành lý đến phương tiện đi lại. Đi phượt là hoạt động du lịch với mục đích tự tìm hiểu về điểm đến, khám phá phong tục tập quán, lối sống người dân bản địa nơi mình cư trú. Thời gian cho mỗi chuyến đi là không xác định, hoàn toàn phụ thuộc vào kinh tế và quyết định của người tham gia. Có những chuyến đi ngắn từ 4 – 5 ngày hoặc có cả những chuyến đi kéo dài cả tháng, thậm chí cả năm. Đi phượt còn là hoạt động tham gia của đa dạng thành phần. Người đi phượt có thể tham gia cá nhân, đi đôi hoặc đi cùng nhóm không hạn chế số lượng. Phượt thủ là gì Phượt thủ được hiểu là những người tham gia đi phượt, bao gồm cả người lái xe và người đồng hành. Những phượt thủ trong mỗi chuyến đi đều tự trang bị cho bản thân các món đồ bảo hộ và các trang thiết bị cá nhân cần dùng. Nhìn chung, phượt thủ sẽ phải tự chuẩn bị từ A – Z mọi đồ dùng, tự lực cánh sinh hoàn toàn để có trải nghiệm độc đáo trong mỗi chuyến đi. Bên cạnh đó, phượt thủ còn là những người đòi hỏi kinh nghiệm và kỹ năng sinh tồn cao. Không chỉ rong ruổi trên con xe đi dọc miền đất nước, nhiều phượt thủ còn tự thử thách mình trong các hoạt động leo núi hay đi rừng. Có thể thấy rõ ràng, hoạt động đi phượt đang ngày càng trở nên quen thuộc, được đông đảo nhiều người tham gia. Không chỉ riêng giới trẻ, đi phượt hiện nay được đón nhận với đa dạng tầng lớp người dân bất kể độ tuổi, giới tính. Đi phượt giúp gia tăng kiến thức, hiểu biết Đi phượt là một hình thức học hỏi, tích lũy tri thức thực tế mà không sách vở nào có được. Với mỗi chuyến đi đến những miền đất mới, con người ta lại được tiếp xúc với nhiều điều mới mẻ, chưa từng được biết đến. Chúng ta sẽ không thể biết được mùi thơm của hoa tam giác mạch nếu không một lần đặt chân tới rừng hoa tại Hà Giang. Càng không thể biết quang cảnh cột cờ tại Lũng Cú như thế nào nếu chưa từng đến thăm. Sẽ không ai biết đến hoặc không thể thưởng thức được đặc sản vùng miền chính hiệu nếu không đến đúng địa phương đó. Không ai biết được cách người dân tộc dệt thổ cẩm thủ công như thế nào nếu chỉ nghe đọc qua sách đài hay tivi,… Mỗi chuyến đi phượt chính là một bài học mới về đất nước, con người ở những nơi xa lạ. Mỗi chuyến đi alf giúp chúng ta thêm hiểu biết, bồi đắp tình cảm với đất nước. Đi phượt kết nối con người Cũng giống như việc gia tăng tri thức, mỗi chuyến đi là một lần kết bạn mới. Đi phượt đưa ta đến nhiều địa danh khác nhau, gặp gỡ và lắng nghe câu chuyện kể từ những người dân địa phương, được sống như chính người bản xứ. Chẳng thế mà đã có nhiều tác phẩm văn học nổi tiếng đươc xuất bản nhờ việc tác giả được sống cùng và nghe kể từ chính người dân địa phương. Các bản sử thi anh hùng mà chúng ta được học cũng xuất phát từ các câu chuyện mà già làng kể cho con cháu và người dân trong làng nghe. Bên cạnh đó, những chuyến đi còn làm tăng tình bạn, sự đoàn kết của đội nhóm bạn bè. Việc chia sẻ, giúp đỡ nhau trong suốt hành trình sẽ trở thành kỷ niệm đẹp mà không dễ gì có được. Ngày nay, cùng với mạng xã hội phát triển, các câu chuyện về tình bạn hay tình yêu được chia sẻ khá rộng rãi sau mỗi chuyến đi phượt. Đi phượt mang lại niềm vui Niềm vui và cảm xúc tích cực, tinh thần trách nhiệm cộng đồng chính là những gì mà mỗi chuyến đi phượt mang lại. Vừa là phương pháp thay đổi tâm lý trong cuộc sống, đi phượt còn mang đến một không khí mới tràn ngập tiếng cười. Không chỉ vậy, tại mỗi điểm dừng chân, được lắng nghe câu chuyện hay giúp đỡ người dân địa phương còn thể hiện tính cộng đồng là lòng nhân ái của mỗi chúng ta. Do vậy, nếu bạn đang cảm thấy áp lực trong cuộc sống, hãy tự cho mình một chuyến đi phượt để thay đổi bản thân! Một số lưu ý khi đi phượt Là hoạt động phổ biến, khá đại trà, đi phượt sai cách cũng đem đến những ác cảm nhất định cho người dân. Hãy lưu ý một số vấn đề sau để trở thành một phượt thủ cứng có những chuyến đi chuyên nghiệp. Bảo vệ môi trường tại điểm đến Có không ít những hình ảnh tiêu cực về các nhóm phượt thủ xả rác bừa bãi tại những điểm nghỉ chân bên đường. Điều này ảnh hưởng trực tiếp đến môi trường, hệ sinh thái và người dân địa phương. Hành động như vậy khiến hình ảnh phượt thủ trở nên xấu xí và đáng lên án. Do đó, khi tham gia các chuyến đi phượt, các bạn cần có ý thức giữ gìn vệ snh môi trường. Không xả rác tại những điểm du lịch, các điểm nghỉ chân bên đường chính là một hành động thiết thực nhất để bảo vệ cảnh quan thiên nhiên. Trang bị vật dụng cần thiết nhất Các vật dụng sinh tồn đem đến tiện nghi cho người sử dụng. Một số đồ dùng còn giúp phượt thủ có thể sinh hoạt cá nhân một cách dễ dàng ngay cả khi ở những nơi thưa người. Vì vậy, hình ảnh phượt thủ cùng hành lý mang theo trở nên quen thuộc và là điều bắt buộc trong các chuyến đi. Bên cạnh đồ dùng sinh tồn, các vật dụng bảo hộ cũng được phát triển mạnh mẽ, đem đến sự an toàn nhất định, hạn chế tổn thương cơ thể khi không may xảy ra tai nạn. Là một phượt thủ cứng, không thể thiếu đồ dùng bảo hộ và các vật dụng sinh tồn trong mỗi chuyến đi phượt. Trên đây là đầy đủ các thông tin về đi phượt, phượt thủ cũng như những lý do mà hoạt động này thu hút người tham gia. Hy vọng bạn đã có cái nhìn chuẩn xác về hoạt động thú vị này cũng như có thẻ chuẩn bị cho mình một cuộc đi phượt hấp dẫn trong tương lai!
Giới thiệu - Góp ý Nội quy - Thông báo Thủ tục xe máy Kiến thức xe máy Thông tin các giải đua Honda Yamaha Suzuki Piaggio Phân khối lớn Harley-Davidson Kawasaki Triumph Ducati Chuyện trò Phượt Hình ảnh các hội xe Mua bán xe cũ Mua bán xe mới Mua bán Moto PKL Phụ tùng Xe đạp - Xe điện Các phượt thủ luôn được gắn liền với cái "mác" gan lì, dũng cảm, nhưng đó là so với các cung đường, các mạo hiểm. Vậy khi gặp "ma" thì như thế nào đây ta ????? Buổi tối cuối tháng 10, khi không khí Halloween tràn ngập, ngồi café cùng rất nhiều người khoái du lịch bụi, tôi được nghe những câu chuyện hư hư thực thực trên đường lang bạt, cũng lạnh xương sống lắm. Câu chuyện thứ nhất Bàn tay ma quái? Đà Lạt, cái tên gắn với cao nguyên Langbiang hùng vĩ, mùa dã quỳ vàng rực và không khí bình yên của phố núi làm không biết bao kẻ đắm say. Nhóm bạn của anh Phụng ở gồm 4 người cứ mỗi khi rảnh lại phi xe lên đó, đơn giản chỉ để hít khí trời trong lành và xa khói bụi thành phố. Lần ấy, họ chọn vào một nơi có vườn hoa cây kiểng, khá sang trọng so với thói thường của dân bụi. Nhân viên dẫn đi xem phòng và đề nghị đàn ông con trai ở phòng nhỏ và cũ hơn nhường phòng đẹp cho hai chị gái. Cuối tuần, khách đông, họ vui vẻ chấp nhận. Sau một ngày mệt nhoài lái xe lang thang khắp nơi khá xa thành phố, chụp choẹt đủ kiểu và bị lạc một cơ số lần, cả đoàn đều mệt, thống nhất sẽ ngủ sớm. Nói thì nói vậy nhưng hai anh thức đốt thuốc, xem lại hình, nói chuyện rầm rì đến tận khuya. Đà Lạt có rất nhiều địa danh được đồn là có ma. Đà Lạt đêm, lạnh. Anh Phụng vì thế mà còn phàn nàn “Cái phòng này bực mình quá, vừa tách biệt, cũ hơn, lại còn gần đường, cách âm thì không tốt, hèn chi mà không ai chọn. Mà sao tiền vẫn thế nhỉ….”. Chê thì chê chứ thực ra, dù thế nào, vẫn còn hơn nhiều so với cắm lều dựng trại giữa Đà Lạt lạnh như băng này. Đến khoảng nửa đêm, anh Phụng đến chỗ ba lô để dưới chân bàn trang điểm, ngay bên cạnh giường lấy đồ đánh răng. Tự dưng thấy lạnh gáy, anh quay lại phía sau theo phản xạ, chỉ thấy chiếc giường trống trơn, còn bạn anh đang hí hoáy với cái máy ảnh ở gần cửa ra vào. Vừa cười thầm mình nhát gan, vừa quay lại kéo khóa ba lô. Nhưng rồi cái cảm giác rờn rợn như có người đang xăm xoi nhìn từ phía sau, làm anh rùng mình. Ngước lên, nhìn thẳng vào trong gương, anh thấy rõ một bàn tay trắng muốt, nõn nà đang ịn lên phía trước như sắp đưa ra quờ lấy mặt mình. Anh đứng hình đến mấy giây rồi giật mình bật ngửa, ngồi phịch xuống giường. Người bạn ngồi ở cửa thấy biểu hiện lạ của anh, hỏi “Sao thế mày?”, anh Phụng quay lại nhìn bạn, mặt không còn chút máu nào, rồi lại nhìn chiếc gương hỏi “Mày hồi nãy không thấy gì à?”. Vốn là hai kẻ lữ hành đi nhiều, nếm trải nhiều, hai người bàn luận đưa ra đủ giả thiết, nhưng anh Phụng không thấy giả thiết nào hợp lý và kết luận “Mày ơi, phòng này có ma”. Nhưng hai anh không gọi lễ tân mà quyết định sẽ... rình ma. Trời nửa đêm về sáng xứ này lạnh căm căm. Căn phòng lạnh lẽo, không khí vẫn còn hôi mùi cũ mốc. Ngoài kia, gió cứ vi vu thổi qua những lỗ hổng trên thân cây cột điện như tiếng khóc hờn giận, ai oán. Tiếng đêm hòa với tiếng giãn nở của gỗ lắc rắc như có ai đó đang cố cạy cửa vào, tiếng sương đêm nhỏ từng giọt lên lá, lên thềm sao tự dưng lại rõ ràng đến thế. “Cũng may là không có con mèo gọi đực nào”, hai anh đùa. Hai người đàn ông cứ thế nằm, ngồi trên giường nhìn chăm chăm vào chiếc gương. Cả hai đều cảm nhận rõ có người đang nhìn mình nên cứ một lúc lại giật mình nhìn ra phía sau vì lạnh gáy, hay nhìn lên trần nhà. Đêm dài như giấy trắng! Sáng sớm hôm sau, hai người tóm ngay một nhân viên nam. Vừa đặt vấn đề, anh này mặt tái mét hỏi “Hai anh thấy gì à?”. Chưa kịp điều tra thêm gì thì nhân viên kia bị quản lý ở đó nhắc nhở. Biết rằng khó mà khai thác thêm chuyện gì bởi chắc họ đã được yêu cầu giữ miệng nên hai anh về phòng coi như không có chuyện gì xảy ra, nhưng chắc chắn, có điều ẩn khuất nên mặt mày của nhân viên mới biến sắc như vậy. Hai anh đã hẹn với nhau, lần sau lên Đà Lạt nhất định tìm rõ nguồn cơn về bàn tay trong căn phòng biệt lập ấy. Câu chuyện thứ hai Côn Đảo kỳ bí “Chị đi nhiều chỗ, người ta đồn có ma, nào là biệt thự cũ ở Đà Lạt, đồn quan sát cũ của Bình Ba… nhưng chỉ là đồn thổi, chị chưa thấy bao giờ. Chỉ duy nhất có Côn Đảo thì chị cho rằng có…”, chị Dương, một người hay xách ba lô lang thang một mình, nói chắc nịch. Chị Dương kể lại chuyến đi du lịch tự túc với một đoàn khá đông cách đây không lâu “Khi vừa bước chân lên đảo thì tâm trạng chị tự dưng chùng xuống, cảm giác không còn chút sức lực gì cả, mặc dù đầu óc vẫn tỉnh táo và cảm nhận mọi thứ rất rõ ràng, chân nhấc lên cũng nặng, hai vai như bị đè. Ban ngày thì không sợ đâu nhưng càng chiều thì càng mệt và lo lắng”. Câu chuyện được kể trước khi ra đảo càng làm chị rợn rợn người ta bảo, ở Côn Đảo, một người sống gánh ba người chết, bất cứ chỗ nào con người đứng trên đảo cũng có thể là chỗ ngày xưa có người đã trút hơi thở cuối cùng. Thế nên, chị cẩn trọng và nhẹ nhàng từng bước đi. Chị Dương, một người hay xách ba lô lang thang một mình, nói chắc nịch “Chỉ duy nhất có Côn Đảo thì chị cho rằng có… ma”. 12 giờ đêm, chị cùng rất nhiều người khác đi viếng mộ ở nghĩa trang Hàng Dương. Trong cái tịch mịch, u hoài của đêm, không khí xung quanh ẩm ướt, ai cũng có thể cảm thấy hơi lạnh thấu tận trong cơ thể. Hàng ngàn ngôi mộ san sát nhau lặng lẽ, dưới ánh trăng, những tàng cây đổ bóng lên mộ chí tạo thành những hình thù kì quái, từng cơn gió lướt qua nhẹ làm lá cây xào xạc như người đang thủ thỉ những điều bí mật. Nghĩa trang Đồi Dương quá rộng lớn, càng đi thắp nhang ở các ngôi mộ phía xa, những người yếu bóng vía càng thấy khó chịu “vì như có gì đó đè nặng trong tim vậy”. Tuy vậy, nhưng do đi đông người, lại nghĩ còn ngủ chung nên chị cũng cố vượt qua. Chị Dương nói thêm “Vùng đất này rất linh thiêng, bất kỳ ai bước chân lên đảo phải theo một ngầm định là không được cười đùa quá trớn hay nói bậy, báng bổ người đã khuất”. Sau khi thắp nhang cho chị Sáu và các liệt sĩ, đoàn chị đi ăn tiếp. Nhưng một anh đi chung đoàn mệt vì uống say nên ngủ lại khách sạn một mình. Hai tiếng sau, anh hớt hơ hớt hải chạy ra quán, mọi người thắc mắc hỏi và trêu “Nhớ vợ hay sao mà không ngủ được lại ra đây?”, thì chỉ thấy mặt anh trắng bệch, lắc đầu không nói gì, cứ ngồi lặng lẽ. Mọi người không hỏi thêm gì nữa nhưng đều có chung suy nghĩ anh vừa trải qua chuyện khủng khiếp lắm. Sáng hôm sau, cả đoàn ra tàu về lại đất liền. Lênh đênh trên biển, anh mới kể rằng tối đó anh đang ngủ, tự dưng người bị kéo lê trên giường, ban đầu cứ nghĩ ai đó thấy anh nằm choán chỗ quá nên dẹp để ngủ. Nhưng được một lúc, lại thấy bị kéo nữa, anh bực bội mở mắt ra thì không thấy ai, nghĩ chắc mình mơ ngủ, anh tặc lưỡi nhắm mắt tiếp. Một chút sau thì anh thấy rõ ràng có tay ai đó lật người mình, quăng thẳng xuống đất, mở mắt, anh thấy cơ thể vẫn như bị ai đang cố quật từ chỗ này sang chỗ khác. Anh tỉnh hẳn, ngồi thẳng dậy, vẫn không thấy ai, hoảng hồn, anh chỉ kịp vơ quần áo chạy ra khỏi khách sạn đến quán ăn. Sau khi về khách sạn cùng mọi người để ngủ và thu dọn đồ, anh cũng không dám kể cho ai, không dám ngủ lại, chỉ mong trời sáng mau mau để về đất liền. Có người phân tích rằng chuyện "ma Côn Đảo" do chị Dương kể có thể do mọi người đi tàu mất sức và không quen không khí trên đảo, và anh bạn chị say rượu gây ảo giác. Còn câu chuyện "ma Đà Lạt" của anh Phụng, không biết có phải do anh nhìn hoa mắt sau một ngày lái xe mệt nhoài hay không, nhưng chuyện gặp “ma” trên Hà Giang của một phượt thủ khác thì đã được chứng thực một cách rõ ràng… Còn tiếp... Xem thêm
phượt thủ gặp ma