nếu ta gặp nhau từ đầu
Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông. Không lấy được nhau thời trẻ ta sẽ lấy nhau lúc góa bụa về già." Dậy đi em, dậy đi em ơi! Dậy rũ áo kẻo bọ Dậy phủi áo kẻo lấm Đầu bù anh chải cho, Tóc rối đưa anh búi hộ Anh chặt tre về đốt gióng đầu
Truyện Nếu Giây Phút Ấy Ta Không Gặp Nhau - Chương 1-1 với tiêu đề 'Nhất cố khuynh nhân thành, tái cố khuynh nhân quốc' Hiện menu doc truyen. Tôi nghĩ ngay từ đầu bà ấy đã muốn lấy lòng tôi, mua cho tôi thật nhiều đồ chơi và quần áo mới. Tôi ném hết đồ chơi, quần
Việc phát sóng trò chơi trên Prime Video vào Thứ Sáu Đen cũng không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Hans Schroeder, giám đốc điều hành của NFL Media, cho biết "Amazon có vị trí độc nhất vô nhị" để hợp tác với NFL vào Thứ Sáu Đen vì đó là "một trong […]
Từ Thế Tích lắc đầu, "Địa thế Tương Dương trọng yếu, quan hệ với Nam Bắc Trung Nguyên, trong mắt ta nó lại không phải là một góc. Nếu như phân chia thì bốn góc thiên hạ nên là: Quan Lũng, Hà Bắc, Ba Thục, Đông Nam".
DICK - NẾU MỘT NGÀY CHÚNG TA KHÔNG CÒN GẶP (ft. 2CAN)♥ Bấm đăng kí để theo dõi video mới nhất: ♥♥ Facebook
Freie Presse Zwickau Sie Sucht Ihn. Thí sinh Cà Phê ĐenĐôi lời gửi đến chị, cô gái em rất vẫn luôn theo dõi chị từ khi em bắt đầu vào con đường Đại học. Hằng ngày, thấy chị chia sẻ tâm sự đôi điều về thế giới này, những tấm hình với nụ cười rất tươi, mái tóc ngắn quen thuộc. Trong một lần tình cờ em tìm chị trên YouTube, xem liệu rằng chị có làm một trang YouTube riêng hay không?? Bất chợt em thấy chị đã thay đổi rất nhiều, cá tính, xinh đẹp và thành công hơn. Cuốn sách best - seller của chị là "Phía sau một cô gái" trùng với bài hát em nghe đến nghiện, nhưng "Cô gái cãi lời Thượng đế" lại là sợi dây vô hình khiến em biết về chị và muốn tìm hiểu nhiều à, em rất ngưỡng mộ cô gái Thụy Khanh trong cuốn truyện ấy, cuốn truyện em chỉ đọc ngấu nghiến suốt một tuần, lúc đi làm thêm, lúc ở nhà hay trên chuyến xe buýt đến trường. Sao cô gái ấy lại kiên cường, vừa "ngầu" vừa giỏi nữa, cái cảm giác sởn gai ốc khi em mới đọc những trang đầu của cuốn truyện. Không biết điều gì đã khiến chị sáng tác một câu chuyện như vậy, về Deja Vu cái khái niệm mãi sau này em mới hiểu rõ, về đất nước Thái Lan nổi tiếng với những ngôi chùa lớn. Thực ra, một người từ khi bé xíu còn bám sau lưng mẹ đến khi lớn như em cũng được đọc nhiều sách, nhưng hỏi em cuốn sách mà em muốn đọc nhiều lần chắc chắn sẽ có "Cô gái cãi lời thượng đế". Chị không biết đâu, nó đánh dấu rất nhiều thứ đầu tiên em chưa từng làm, cuốn sách đầu tiên em không mua mà do trúng được, cuốn sách đầu tiên em viết review, cuốn sách đầu tiên được chụp rồi đem đi thi,... những cái đầu tiên luôn làm mình bồi hồi. Chị có kỉ niệm sâu sắc với Thái Lan phải không ạ, em đoán thế vì em thấy bút danh của chị cũng xuất phát từ tiếng Thái, chị còn miêu tả nơi đây sống động đến nỗi em tưởng như chị sống ở đây rất nhiều năm khi tạm gác bức thư để nó có thể kịp thay em gửi đến chị những dòng tâm sự, em mong rằng mình có thể nỗ lực, cố gắng, phấn đấu không từ bỏ như Thụy Khanh vậy. Cô ấy làm em thức tỉnh rằng, đôi khi hạnh phúc không phải là ở bên người mình thương mà là thấy người mình thương được hạnh phúc như câu nói trong cuốn sách "Chiếc ô bỏ quên trong thành phố" mà em đọc. Em nghĩ là em đã gặp được một chàng trai tỏa sáng như Tuấn Minh rồi, cũng chúc anh ấy ở xa xa sẽ giữ sức khỏe và thành công hơn ơi, tuy là em biết chị nhưng chị không biết em. Nhưng em rất mong sẽ được tận tay gặp chị và xin chữ ký chị ấy. Em cũng đang tập viết những mẩu truyện ngắn về thanh xuân, mong là mọi người sẽ thích 22 tháng 05 năm 2021Trời đầy nắng đầy gióCòn em thì đợi chịViên ngọc bích của chúng emBạn có thấy đồng cảm với bức thư này không? Hãy chia sẻ cho Bookiee biết nhé!* Bản quyền bài viết thuộc về Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ gồm tên người viết, tên người thiết kế và Bookiee - Sách Là Niềm Vui. Mọi hành vi sao chép hoặc trích nguồn, chia sẻ bài viết không đầy đủ đều không được chấp nhận và phải gỡ - Sách là niềm vui👉 Fanpage👉 VUI HƠN - ĐỌC NHIỀU HƠN👉 Instagram👉 Youtube👉Quyên góp
Ca khúc Nếu Chúng Ta Chưa Từng Gặp Nhau TF Gia Tộc do ca sĩ thể hiện, thuộc thể loại Nhạc Hoa. Các bạn có thể nghe, download tải nhạc bài hát neu chung ta chua tung gap nhau tf gia toc mp3, playlist/album, MV/Video neu chung ta chua tung gap nhau tf gia toc miễn phí tại Rúguǒ wǒmen bùcéng xiāngyù Wǒ huì shì zài nǎlǐ Rúguǒ wǒmen cóng bùcéng xiāngshí Bù cúnzài zhèshǒu gēqǔ Měi miǎo dōu huózhe měi miǎo dōu sǐqù Měi miǎo dōu wènzhe zìjǐ Shuí bùcéng zhǎoxún shuí bùcéng huáiyí Mángmáng rénshēng bēn xiàng hé de Nà yītiān nà yīkè nàgè chǎngjǐng Nǐ chū xiànzài wǒ shēngmìng Cóng cǐhòu cóng rénshēng chóngxīn dìngyì Cóng wǒ gùshì lǐ sūxǐng Rúguǒ wǒmen bùcéng xiāngyù Nǐ yòu huì zài nǎlǐ Rúguǒ wǒmen cóng bùcéng xiāngshí Rénjiān yòu rúhé yùnxíng Shài shāng de tuōpí yìwài de xuějǐng Yǔ nǐ xiāngyī de sìjì Cāng gǒu yòu báiyún shēn páng yǒule nǐ Cōngcōng lúnhuí yòu yǒu hé jù Nà yītiān nà yīkè nàgè chǎngjǐng Nǐ chū xiànzài wǒ shēngmìng Měi yī fēn měi yī miǎo měi gè biǎoqíng Gùshì dōu chōngmǎn jīngqí Ǒurán yǔ qiǎohé wǔdòngle dié yì Shuí de xīntóu fēng qǐ Qián pū ér hòujì wàn qiān rén zhuīxún Huāngmò wéiyī pútí Shì cā shēn xiāngyù huò cā jiān ér qù Mìngyùn yóurú xiǎn qí Wúshù shíjiān xiàn wújìn kěnéng xìng Zhōngyú jiāozhī xiàng nǐ Nà yītiān nà yīkè nàgè chǎng jǐng Nǐ chū xiànzài wǒ shēngmìng Wèizhī de wèilái lǐ wèidìng jīlǜ Rán'ér cǐkè yǒngyǒu nǐ Mǒu yītiān mǒu yīkè mǒu cì hūxī Wǒmen zhōng jiāng zài fēnlí Ér wǒ de zìzhuàn lǐ céngjīng yǒu nǐ Méiyǒu yíhàn de shījù Shījù lǐ chōngmǎn gǎnjī Rúguǒ wǒmen bùcéng xiāngyù Wǒ huì shì zài nǎlǐ Rúguǒ wǒmen cóng bùcéng xiāngshí Bù cúnzài zhèshǒu gēqǔ
Có thể sau này chúng ta sẽ gặp nhau, cùng nhau thực hiện những lời hứa cũ, thoải mái đối diện với nhau mà không bận tâm bất cứ điều gì. Lúc ấy tôi và cậu đã thành hai người bạn cũ, hai người bạn lâu ngày không gặp. *** Chúng ta còn yêu nhau nhưng lại không thể mở lời nói với nhau rằng “Mình quay lại đi. Mình bắt đầu từ đầu, tìm hiểu và rồi dần dần yêu nhau.” Chúng ta vẫn nói chuyện với nhau, vui vẻ như lúc còn yêu nhau chỉ khác thân phận của cả hai bây giờ không còn là người yêu nữa mà thành hai người bạn và có thể trở thành người dưng bất cứ lúc nào. Tôi từng nói với bạn thân, tôi sợ phải đối diện với cậu, sợ phải nói chuyện với cậu vì tôi không biết bản thân mình có thể kiềm chế không rơi nước mắt trước cậu được bao lâu. Tôi thẳng thắn thừa nhận với cậu tôi còn tình cảm với cậu nhưng tôi lại không dám nói ra câu quay lại vì tôi biết chuyện tình của chúng ta chỉ đến đây thôi. Thật nực cười, cũng thật đau lòng. Chúng ta có nhiều ước hẹn cho tương lai, có nhiều ước hẹn sẽ cùng nhau làm những công việc yêu thích. Cậu vẫn còn nhớ, tôi cũng vậy. Nhưng chưa chắc chúng ta sẽ thực hiện cùng nhau được và nếu có, sẽ chỉ với tư cách là hai người bạn, không hơn không kém. Tôi đối diện với cậu như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Cậu cũng quan tâm và lo lắng cho tôi giống như chuyện tình mình chỉ vừa mới bắt đầu. Trong tôi lúc này len lỏi một tia hy vọng, cuộc tình này còn có thể cứu vãn được. Nhưng tia hy vọng đó lại nhanh chóng vụt tắt. Tình yêu của chúng ta đã kết thúc từ lâu rồi. Tôi từng nói với cậu, tôi muốn nhắn tin cho cậu nhưng lại không dám. Sao có thể nhắn tin cho người yêu cũ khi trong lòng vẫn còn tình cảm sâu đậm dành cho người đó. Tôi từ chối không biết bao nhiêu lời tỏ tình, tự tay mình huỷ diệt đi nhiều mối quan hệ mà có thể nó sẽ kéo dài hơn chuyện tình của chúng ta. Nhưng tôi không thể bắt đầu khi vẫn còn dành tình cảm cho người cũ. Tôi từng nói với cậu, chia tay là chia tay, không dính líu, không liên quan đến nhau nhưng cậu là người đầu tiên tôi nhắn tin, tâm sự một cách thoải mái giống như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Nụ cười nở trên môi nhưng sao tim lại đau nhói thế nhỉ? Phải chăng nở nụ cười chỉ là để che giấu đi những giọt nước mắt đang chuẩn bị rơi xuống? Phải chăng nở nụ cười để chứng tỏ cho đối phương thấy được bản thân mình vẫn ổn. Tôi vốn vô tình và lạnh lùng cắt đứt với người cũ, chưa từng trải qua cảm giác gọi là lụy tình một ai nhưng không hiểu sao tôi lại sụp đổ trước cậu. Tôi nói với người bạn thân của mình, tôi nhớ cậu rất nhiều, nhớ đến không thể thở được, nhớ đến mức nước mắt rơi không ngừng. Tôi muốn quay lại với cậu nhưng lại không có đủ can đảm để nói ra hai chữ “quay lại” vì tôi biết câu trả lời nó chỉ có một, không gì lay động, không gì thay đổi được. Hai chúng ta bắt buộc phải xa nhau. Cậu có thể cứ coi như tôi chỉ là một người qua đường, coi tôi như một người chỉ chợt dừng chân lại cuộc đời cậu vài ngày rồi rời đi. Cậu có thể đừng quan tâm, lo lắng và dịu dàng với tôi như vậy được không? Cậu lạnh lùng, phũ phàng và vô tâm cũng được, cậu hoàn toàn cắt đứt mọi hy vọng le lói trong tôi, để tôi chấp nhận hiện tại rằng tôi không thể bên cậu và cậu cũng không thể bên tôi được. Hai chúng ta giống như hai đường thẳng song song trong câu chuyện của tôi, chỉ có thể nhìn thấy chứ không thể cắt nhau nhau và gặp nhau được. Cậu rất tốt, tốt đến mức khiến tôi thấy bất lực. Cậu nhớ tất cả mọi thứ về chúng ta, nhớ từng lời tôi nói, nhớ từng lời hứa, nhớ từng điều dặn dò tôi. Còn tôi lại chỉ dám giữ trong lòng, cố tỏ ra là không nhớ điều gì. Cậu đối xử với tôi giống như trước kia nhưng thực chất chỉ đang giúp tôi tìm chỗ để giãi bày tâm sự. Cậu nói cậu giúp tôi tốt hơn xưa, tại sao phải quay lại. Bởi vì đó là khoảng thời gian tôi tốt nhất, tôi là chính tôi, không phải mang bộ mặt vô cảm và nở nụ cười giả tạo với người đời. Khoảng thời gian khi ấy, tôi vô cùng muốn quay lại. Tôi muốn quan tâm tới cậu, muốn nhắc nhở cậu nhiều điều nhưng rồi chợt nhận ra một điều, chúng ta đâu là gì của nhau đâu, lời nhắc nhở liệu có phải thừa thãi không nhỉ. Cậu nói đáp án sẽ được bật mí vào một ngày đẹp trời, một ngày nào đó thích hợp với chúng ta nhưng hình như trong tôi lại mong không đến ngày ấy cho lắm. Câu trả lời có lẽ tôi cũng đã biết được giống như cậu đoán được một phần nào đó tâm tình trong lòng tôi. Kết quả chỉ có một và không hy vọng thêm được gì. Có thể sau này chúng ta sẽ gặp nhau, cùng nhau thực hiện những lời hứa cũ, thoải mái đối diện với nhau mà không bận tâm bất cứ điều gì. Lúc ấy tôi và cậu đã thành hai người bạn cũ, hai người bạn lâu ngày không gặp. VôTình Thực Hiện Lee!
Phóng toChênh vênh giữa trời xanh, núi biếc, anh chợt nhớ tới em - Ảnh - Anh là người đàn ông đầy tự tin vào công việc, thủy chung với hạnh phúc gia đình và khô cứng cảm xúc trước những người con gái khác. Tất cả sẽ không thay đổi nếu anh… không gặp em. Nhớ lại ngày hôm ấy, em thật nhí nhảnh dễ thương trong chiếc áo dài vàng ôm lấy thân hình gọn gàng của người thiếu nữ tuổi thanh xuân. Trong hội thi ấy, em là thí sinh và anh đầy tự tin trong vai trò người dẫn chương trình. Run rủi thế nào mà em bắt thăm được câu hỏi kiến thức khá xương. Anh nhận câu hỏi từ em và nắm nhẹ tay động viên chân thành “Em hãy cố gắng!”. Không biết có phải do mất tinh thần trước sự cổ vũ quá nhiều từ khán giả hay không mà em trình bày phần thi kiến thức rất nhanh và xin phép trình bày tiếp phần năng khiếu. Đến lúc này em mới thật là em nhí nhảnh với điệu hát đầy sôi nổi, hứng khởi... Chia tay em trên sân khấu, anh đùa nghịch “Anh cũng run theo em, may mà em không hát sai lời!”. Em liếc mắt nhìn anh, đỏ mặt, đôi môi cong vút như biết nói. Chừng tháng sau, anh có chuyến đi công tác Tây Bắc dài ngày. Ở một mình trong khách sạn giữa làn sương mịt mù, chênh vênh giữa trời xanh, núi biếc, đi giữa lưng chừng mây anh chợt nhớ tới em với mái tóc cắt tém túm đuôi gà nghịch ngợm. Thế là anh tìm đến em bằng những tin nhắn hòng xua đi những khoảng thời gian trống vắng trong chuỗi ngày dài. Những tin nhắn hồi đáp từ em đậm giai từ mang âm sắc quê hương khiến lòng anh luôn ấm lại. Một buổi tối, khi đang ngủ, chợt chuông điện thoại reo vang. Đầu dây bên kia là giọng em nồng ấm “Tặng anh bài hát đêm khuya nhé!” và em hát bài Tuyết rơi mùa hè lần đầu anh được nghe “Nếu em gặp anh từ đầu/ Có lẽ sẽ không ai qua bể dâu/ Nếu em gặp anh từ đầu, em sẽ vẽ anh với ngàn nỗi nhớ...”. Anh bất ngờ vì giọng em hát sao xúc động quá, thấy mình xao xuyến vô cùng, quên đi tất cả để hình dung gương mặt của em đầy cảm xúc khi cất lên những ca từ. Vừa dứt bài hát, em nói “Ngủ ngon nhé anh yêu!”. Và em tắt máy khi anh còn chưa nguôi cảm xúc, không kịp nói với em một lời. Tối đó anh không ngủ, lần đầu tiên anh được nghe một người con gái thốt lời yêu anh sau nhiều năm anh trở thành người đàn ông có gia đình. Cảm giác hạnh phúc tràn đầy trong anh, chợt nhớ em, nhớ bàn tay ấm vội trao, nhớ ánh mắt có hàng mi cong vút... Ôi cuộc sống thật mến thương! Sau chuyến công tác, anh lại lao vào công việc với những toan lo, bận rộn thường tình. Thỉnh thoảng, tin nhắn của em đến nhí nhảnh, yêu đời làm lòng anh ấm lại. Em luôn nói với anh, em đến với anh là mang lại cho anh hạnh phúc và hạnh phúc đầu tiên mà anh mang đến cho em đó là sự đầm ấm của gia đình mình. Anh ngây ngô tin điều đó là sự thật, trân trọng tình cảm của em, trân trọng những kỷ niệm dù nhỏ đã có bên nhau như là điều tri kỷ. Lạ thay, mỗi khi đêm về, anh lại sống trong nỗi dằn vặt vì nhớ em. Thế là anh tìm những lý do để làm việc rất khuya, khi cả nhà đã yên giấc để nhắn tin cho em, dẫu là một tin nhắn không ý nghĩa gì, kiểu Em ngủ ngon! Và chờ đợi lời chúc của em để kết thúc một ngày làm việc của mình như một thói quen của người độc thân. Rồi một hôm, em nói với anh rằng em chuẩn bị lập gia đình. Người đàn ông em chọn là người em... ghét nhất. Anh ngạc nhiên hỏi em về điều phi lý ấy. Em trả lời, vì có như vậy em mới có thể tự tin đến với anh, kiểu của hai người dù đã có gia đình vẫn tìm đến nhau, nương vào nhau tìm ấm êm của những người đồng cảnh ngộ. Lúc ấy anh thật “ngố” kể cho em nghe về hạnh phúc của anh, về gia đình ấm êm mà anh đang có. Bất ngờ, em giận dỗi ra về. Nhiều ngày sau đó, dù anh có cất công tìm mọi cách để liên lạc với em, nhưng em nhất quyết từ chối các cuộc hẹn, không trả lời điện thoại và tin nhắn của anh. Em tìm cách xa anh như trốn chạy. Thật lạ, anh chợt thấy mình trống vắng vô cùng khi thiếu vắng em. Trước đây, anh hay đùa với em, mạng của anh là “đại hải thủy”, nghĩa là dòng nước lớn. Em là “tiểu khê thủy”, nghĩa là dòng nước nhỏ. Em hòa vào anh, dòng nước sẽ chảy mãi không ngừng và em mãi trong anh. Nếu anh gặp em trong một gia đình thì luôn hạnh phúc. Câu chuyện nói vui ấy, lúc này đây lại trở về trong anh. Mình chưa bao giờ nói với nhau về điểm dừng của tình cảm vì lo sợ mất đi những kỷ niệm đẹp bên nhau. Khi nghĩ về em, anh thấy lòng mình ấm lại và đã cất giấu tình cảm ấy trong lòng như một cõi riêng, không một ai biết đến. Nhưng em là phụ nữ cùng với những suy nghĩ, mong ước thường tình, em cũng cần có hạnh phúc, tình yêu và tổ ấm. Dẫu thương nhớ em thì anh vẫn là một kẻ tầm thường với những bận rộn, lo lắng trong cuộc sống riêng mà anh đã chọn... Chia sẻ từ bạn đọc * Tôi nghĩ hai nhân vật trong câu chuyện đã không đúng khi hành động như vậy. Họ đã và đang lừa dối gia đình của mình... Mong rằng họ sẽ nghĩ lại trước những lang thang của cảm xúc, để trái tim đi đúng hơn... Một bạn đọc* Mình thật sự thông cảm với bạn. Có những lúc tình cảm không thể tuân theo lý trí bạn nhỉ. Đó là lý lẽ của trái tim mà mình không sao kìm chế và điều khiển đuợc. Đôi lúc đó chỉ là tình cảm thoáng qua để giúp mình sống tốt hơn, làm được nhiều việc có ích hơn cho cuộc sống... Yêu là không bao giờ phải nói hối tiếc. Nhat Quynh nhatquynhdl... * Có lẽ đến lúc nào đó trong cuộc sống, ai cũng phải để trái tim mình đi "lang thang" một vài lần. Nhưng chỉ dừng lại ở đó thôi, đừng làm gì để mình phải ân hận... thaohuyen maivuthaohuyen... * Tôi nghĩ thật buồn và bất hạnh cho người vợ của người viết bài này vì chị ấy chắc vẫn đâu biết người chồng cần mẫn và hiền lành của mình thật ra là một người yếu lòng, dễ rung động, hiện đang thả lòng mình bay bổng, mơ mộng theo một hình bóng khác. Gọi là phút xao lòng ngoài chồng, ngoài vợ nhưng thật không thể nào trân trọng nổi một người chồng đi công tác xa lại không thương yêu nhắn tin cho người vợ hiền của mình ở nhà để xóa tan đi những phút trống vắng, thay vào đó lại chủ động nhắn tin cho một cô gái mới quen. Càng không thể trân trọng một chút nào với một cô gái biết người đàn ông đã có gia đình êm ấm mà lại gọi điện, chủ động hát tặng những bài hát đầy hương vị tình yêu và còn tranh thủ kết thúc bằng lời nhắn ngọt ngào và gọi người đang không phài là người yêu của mình là "anh yêu". Cô gái đó quả là "biết cách" chủ động. Rồi còn cả chuyện "giận dỗi" khi nghe người đàn ông cô ta đang thích kể về mái ấm hạnh phúc của mình nữa chứ. Thật không còn gì đáng trách và thiếu trân trọng hơn với hai người này. Tình yêu và hạnh phúc gia đình thật thiêng liêng chứ không phải là ảo ảnh và tầm thường như thế. Doanh Doanh lanhchiyen.. * Diễn biến tình cảm của 2 nhân vật rất phức tạp. Cuộc sống là vậy! Không phải bao giờ cũng theo ý muốn. Tôi không ủng hộ, nhưng không phê phán. Chỉ có những người trong cuộc mới hiểu hết tình cảm của họ. Họ yêu thương, xao xuyến, nhưng khi nhận ra thì đã quá muộn. Trái tim có những nhịp đập riêng, nếu họ điều khiển để đúng hướng thì đó là lý trí. Liệu trong cuộc sống, lúc nào mình cũng dùng hết lý trí không? Thu Giang * Người đàn ông cho phép bản thân mình phiêu diêu với những cuộc vui tình ái mà không hề nghĩ đến vợ con. Tôi đã phát hiện ra bố tôi cũng đang "phiêu lưu" tình ái như thế mà phải im lặng để gia đình mình yên ổn; cho mẹ tôi hạnh phúc và em tôi có bố. Tôi không biết những người làm đàn ông có bao giờ có cảm giác như tôi không. Tôi thấy mình thật nhỏ bé để có thể bảo vệ mẹ và em mình. Tôi cảm thấy phẫn nộ nhưng lại không làm gì được vì tôi yêu bố tôi nhiều lắm. Tôi run sợ khi thấy thời gian trôi đi, tôi lo sợ một ngày nào đó sự thật lộ ra. Tôi khóc một mình không biết bao nhiêu lần vì tôi thấy bất lực chờ điều mình không mong muốn đến rất từ từ. Nỗi đau làm tôi chết trong tim và phá vỡ luôn hình ảnh người bố trong tôi. Hỡi những người làm chồng làm cha mà không chung thủy, có ai thấu được nỗi lòng của những người như tôi không? một bạn đọc * Trong cuộc sống nếu mọi thứ cứ êm đềm, vô vị trôi thì khi bắt gặp một ngọn gió mới sẽ cuốn trôi đi tất cả. Cả hai đã để cơn gió cảm xúc cuốn mình đi nhưng cũng may là họ đã dừng lại đúng lúc. Họ còn có trách nhiệm với gia đình và những lo toan bộn bề sẽ cuốn họ đi và đến một lúc nào đó họ sẽ quên đi những xúc cảm sai lầm đó. Phạm Đan Thảo thach_thao3010... * Trời ơi, sao tâm trạng hai người giống mình quá. Mình có yêu một người đã có gia đình. Trong thời gian chuẩn bị lấy chồng thì tình cảm của mình dành cho anh ấy bắt đầu bộc phát. Hai chúng tôi đến với nhau và sau đó tôi vẫn phải đi lấy chồng trong lúc tình cảm dành cho anh vẫn nồng nàn, và tôi vẫn yêu anh tha thiết. Xa cách làm tôi nhớ anh vô cùng. Tâm trí như sắp điên loạn. Chỉ cần ở đâu đó xa xa vang lên tiếng của anh là tôi nhận ra anh ngay. Nhìn màu áo giống anh tôi cũng nhớ. Tôi nghĩ đến anh mọi lúc mọi nơi. Đêm về, tôi lại càng nhớ anh, đặt lưng xuống chiếu, người tôi nghĩ đến đầu tiên là anh, thức dậy cũng là anh. Tôi sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu của anh mà không cần đắn đo suy nghĩ. Nhưng cuối cùng tôi biết mối quan hệ này sẽ không đi đến đâu, không khéo lại làm đổ vỡ hạnh phúc gia đình của cả hai. Bây giờ tôi cũng đang trong giai đoạn cố quên anh ấy, cố dứt ra khỏi cái tình cảm đó. Thật là khó, đau lòng lắm, nhưng phải quyết tâm thôi. Vì hạnh phúc của mình! Bichvan isstilllovingyou2004... * Tôi rất đồng cảm với câu chuyện của bạn. Thỉnh thoảng tôi cũng nghe về những điều này trên Tuổi trẻ Online Phút lạc lòng, tôi không nhớ rõ kỳ mấy. Nhưng đó cũng là cảm xúc của mỗi một con người. Mặc dù đã có gia đình, nhưng không ai bắt mình phải gắn cả trái tim mình cho người vợ hoặc chồng của mình được. Do vậy, bạn nói rất đúng về tình cảm ấy "dẫu thương nhớ em thì anh vẫn là một kẻ tầm thường với những bận rộn, lo lắng trong cuộc sống riêng mà anh đã chọn...". Vì thế, tôi nghĩ rằng, là người thì ai cũng có 'những khoảng trời riêng' nhưng mình vẫn hoàn thành tốt vai trò, nghĩa vụ của một người con, người chồng người vợ trong gia đình, đó mới là điều hoàn hảo. Ha Ngan dung5... * Anh trong câu chuyện thật giống với anh của tôi trong đời thực. Tôi cũng có một người đàn ông như thế, anh có gia đình, mà phải nói đó là một gia đình hạnh phúc. Tôi biết, nhưng tôi không cưỡng lại được ý muốn của con tim. Tôi yêu anh tha thiết, anh đáp lại tình cảm của tôi. Với tôi, anh chia sẻ mọi suy nghĩ, cảm xúc, kỉ niệm trong quá khứ, công việc, và nhiều thứ khác anh không thể nói cho chị biết. Tôi vui vì có một người đàn ông sẵn sàng chia sẻ những điều đó với tôi. Những ai đó nói rằng thật là không thể chấp nhận anh, và cô gái trong câu chuyện, nhưng tôi dường như thấy bản thân mình hiện ra trong từng câu chữ, tôi là cô gái ấy. Tôi hiểu vì sao cô gái lại suy nghĩ và hành động như vậy. tôi cũng hiểu vì sao anh trong câu chuyện lại cư xử như thế. Tôi còn quá trẻ, trẻ hơn anh 12 tuổi. Tôi còn cả một tương lai phía trước, nhưng nếu như vậy thì anh sẽ là kỉ niệm đẹp nhất tính đến lúc này nhưng cái gì cũng có cái giá của nó, kỉ niệm đẹp nhưng nó luôn khiến tôi thấy nhói lòng mỗi khi nghĩ đến. zenjolie * Tôi cảm thấy hoang mang và bất an khi đọc bài viết này của bạn. Chồng tôi cũng như bạn, là một người cứng rắn, thủy chung và luôn tâm niệm gia đình là thứ quý giá nhất. Anh luôn nói với tôi rằng anh sẽ không bao giờ cho phép bất kỳ một hình bóng phụ nữ nào len lỏi vào tâm trí anh. Thế nhưng, đọc bài viết của bạn, tôi thấy bất an quá. Có khi nào chồng tôi cũng sẽ có một phút giây lạc lòng như bạn? Có bao giờ bạn nghĩ ngược lại? Nếu một ngày nào đó, vợ bạn đi công tác quen một người đàn ông khác, và dành cả thời gian rảnh chỉ để gọi điện, nhắn tin và tận hưởng yêu thương của người đàn ông ấy. Và mãi về sau, hình ảnh người đàn ông ấy vẫn im đậm trong tim vợ bạn. Bạn thấy thế nào? Liệu bạn có chấp nhận được không? Tình yêu đôi lứa là điều duy nhất tồn tại trên thế giới này không thể sẻ chia. Gia đình hạnh phúc thì không thể tồn tại khi người ta có những phút giây ngoài vợ, ngoài chồng. Lan Huong lanhuong_scent... * Tình yêu bao giờ cũng có lí lẽ riêng của nó... Tôi cũng như Thu Giang không dám phê bình cũng không ủng hộ... Tôi đã và đang yêu một người đã có gia đình. Thế nhưng ngay từ đầu tôi không hề biết anh đã có gia đình. Đâu ai hiểu được vì sao lại yêu như thế... và cũng đâu ai muốn như thế. Có ở trong hoàn cảnh ấy thì mới biết mình đau đớn như thế nào, khổ sở như thế nào. Tôi mong mọi người yêu nhau xin đừng lừa dối nhau. Hãy biết trân trọng những gì mình đang có... Với tôi bây giờ không còn dám mơ về một gia đình hạnh phúc nữa rồi. Vẫn còn yêu, còn nhớ thật nhiều và ngàn lần mong anh hạnh phúc... Vũ An
Lời bài hát Ta Là Của Nhau1. Khi gặp nhau phút đầuTừ ánh mắt anh đã trao nụ cườiKhẽ ngại ngùng anh nói "Mình cầm tay nhé!"Đưa em qua những con đường tình chẳng thể dối lòngRằng em đã yêu anh từ lúc nàoNghe nhịp đập con tim, lòng mình thổn thứcAnh muốn ta là của nhau.[ĐK]Từ đây em không còn khócKhông còn nước mắt đêm về một mình đơn côiVì giờ bên em đã có anhSớt chia những buồn em luôn luôn nguyện ướcCho dù năm tháng phai nhoà, tình ta vẫn sẽVượt qua sóng gió cuộc đờiMãi mãi ta là của Mai này em xấu điThì anh có còn yêu em như lúc đầu?Khẽ mỉm cười anh nói"Em thật ngốc ngếchAnh yêu em đến khi nhắm mắt xuôi tay!".Thôi thì em giấu cho riêng anhNgôi nhà trong trái tim emLúc giận hờn trách móc, lo sợ mất nhauXin hãy tựa vào vai nhau.
nếu ta gặp nhau từ đầu