vợ tôi là quận chúa
Nhiều người nhìn vào không ngớt lời khen ngợi, vợ chồng tôi là " gia đình hạnh phúc". Kể ra cũng là trời cho, khi cuộc sống vợ chồng tôi ít cãi vã, mà lại hết mực yêu đương nhau. Rồi khi con gái lớn tròn 15 tuổi, vợ tôi chẳng may ngã bệnh. Khi tình trạng nguy kịch, bác sĩ cũng báo tin gia đình chuẩn bị tinh thần nếu xảy ra tình trạng xấu nhất.
Chị đã than trách nhiều về anh ấy. Có lần, tôi nghe chị V., người vợ cũ thứ 2 của anh, nói rằng, anh Hà sống ích kỷ với mẹ con chị ấy. Khi chị ấy sinh con, không có tiền mua sữa, anh ấy bỏ mặc và đối xử như không phải là vợ.
"Tôi không biết các bạn là ai và tôi không muốn biết, các bạn là những linh hồn đã chết. Nếu như vì Chúa mà các bạn giết người mù quáng, mỗi viên đạn trong cơ thể vợ tôi sẽ trở thành vết thương trong tim Đấng tối cao….
Vợ chồng tôi có giấy tờ bảo lănh từ lâu, nhưng ông nhà tôi nhất định không đi; và tôi cũng chẳng ham muốn ǵ chuyện đi Mỹ, chỉ mong thỉnh thoảng chúng nó đưa các cháu về thăm là măn nguyện lắm rồi. Nhưng hơn 4 năm trước, Chúa đă gọi ông nhà tôi về với ông bà.
Tôi vô cùng thất vọng và xấu hổ khi trước mặt cả tôi và Thục Quyên, cậu thanh niên nói toẹt rằng vợ tôi đã 'mua tình' ở cậu ta nhiều lần nhưng thanh toán không sòng phẳng, nay cậu tìm đến tận nhà đòi cho hết nợ rồi 'giải tán' luôn, không dây dưa với vợ tôi nữa
Freie Presse Zwickau Sie Sucht Ihn. ủng hộ truyện này của nàng a…~~~ cố lên nha nàng ~^o^~! trn này nhiu chương vậy nàng? ‿! Ủng hộ Lipton. Cố gắng nha bạn. Lâu rồi không đọc truyện hay như thế này!!! Thật cảm ơn! Truyện này mình đọc đi đọc lại vẫn thấy thích ah~ 😀 Lần đầu tiên đọc một bộ BHTT mà lại cuồng hai nữ chính tới thế ^^. Cám ơn bạn lipston vì đã edit một bộ rất ý nghĩa và hay tới vậy . Truyện hay lắm, ta xin đa tạ đa tạ.. Bạn ơi có thể cho phép mình post Vợ của ta là quận chúa lên wattpad với tên nhân vật khác được ko?! Tại sao phải post với tên nhân vật khác? Mình không hiểu? Như thế là không đúng đối với bản quyền của tác giả. Bạn Lipston ơi,cho mình hỏi là mình add VCTLQC vào iPad, nhưng khi bấm để xem thì mấy font chữ bị mất hết T_T… Mình mún đổi font chữ trong PDF lun nhưng ko bik làm sao 😦 … Cả 2 files đều bị giống vậy ;__; Co thể do nó không có font VN TIme, bạn đổi sang font Arial cho dễ đọc, Còn file PDF làm sao đổi font được, nếu nó không hiện chữ được thì do phần mềm không coi được thôi. Tỉ tỉ ơi sao muội k đọc đc chap 10 vậy a ? Nó bị nhầm link, mình vừa xem và sửa lại rồi. Giờ bạn có thể coi được rồi ^^. Ban co the up Lam ho nhat noan Lac Thuy Tinh Nhan dc ko? Mình đâu có edit mấy truyện đó mà up tiếp được. Cảm ơn chị đã cất công edit bộ này nhé ^^ Thật tình muốn được xem đom đóm với măm măm mai hoa cao quá ToT/~~~ Happy new year~~ ^^ _旦~~ mình có thể edit lại bộ này từ bản đã edit của bạn theo tên 1 couple khác trong fanfic và post lên diễn đàn khác được không ? mình hứa là sẽ ghi cr đầy đủ ^^ LipSton oiii cau co the edit bo truyen mien tinh kiep ko,lan dau tien minh doc the loai bach hop nay la doc truyen do, nhug tiec la chi dc co 1 nua ah, con lai doc ko hieu, neu co the thi LipS edit cho moi ng cung doc nhe, cam on LipS nhiu! Truyện đó có người vẫn đang edit tiếp mà. Với cả nguyên tắc của mình là ko lấn sân sang tác phẩm của người dịch khác. ^^ Mỗi người đều có mảnh đất riêng mà, khi nào họ chưa tuyên bố dừng hẳn pic thì mình chịu. Hay quá đi, cuối cùng cũng tìm được một trang up hết bản hoàn của bộ này, cám ơn bạn nhiều lắm nha ^^. Mà bạn cho mình hỏi, bạn có cài pass cho mấy chương H ko vậy? đừng nha người, năn nỉ đó TT Đương nhiên là không cài pass, mình không có nhàm chán đến nỗi đi nghĩ pass cho đau đầu. Ai muốn đọc thì cứ đọc tự nhiên thôi. ^^ Chào Lipston, mình muốn bàn với bạn một số việc có liên quan đến truyện của bạn, không biết face của bạn là gì, để mình biết mình inbox nói chuyện, hihi Có gì bạn cứ nói ở đây hoặc liên hệ skype thôi. Chứ mình không dùng face. Bạn ơi , mình có thể edit lại bộ này từ bản đã edit của bạn nhưng theo tên 1 vài couple khác được không ? 🙂 Mình hứa và đảm bảo là sẽ ghi cre đầy đủ ! 🙂 Bạn định edit thành tên của nhân vật nào? Bản nè đã có rất nhiều người xin để edit thành các nhân vật khác như bạn rồi, không sợ nhiều trùng lặp quá sao? Tớ định edit thành tên của các thành viên trong AKB48 🙂 Truyện TQ khi nào thì bay sang tận lãnh chúa của Nhật vậy ^_^ Đa tạ nàng đã edit 1 bộ truyện thật hay. Thích nàng nhất luôn! nhất là cái vụ ko cài pass ~ chap hót ấy hị hị Nhiều người đã không tiếc lời ca ngợi bộ này rồi. Tôi không biết nói gì hơn, tận đáy lòng mình, vô cùng cảm kích bạn edit quá tuyệt vời. “VCTLQC” đã cho tôi những ngày ý nghĩa, thấy cuộc sống thú vị hơn. Cầu chúc bạn Lipston luôn nhiều sức khỏe & may mắn. Thượng đế sẽ trả công cho bạn thật xứng đáng. Mỗi lần không vui,mình lại lấy truyện VCTLQC ra đọc, tìm kiếm trong đó 1 chút ấm áp 1 chút nhẹ nhàng 1 chút đau rồi tự mỉm cười. Cám ơn Lip đã truyền tải đến cho mình 1 bộ truyện hay như vậy. Dù ko phải là tác giả nhưng mà mình cũng thấy được công sức của cậu qua từng câu chữ của nhân vật. Thật là mình ngu văn, muốn vuốt mông ngựa cậu tâng bốc cậu ý mà không tìm ra lời a, đành mượn tạm cái câu của bạn kia Lip sinh ra là để làm editor và toàn edit những truyện hay thôi! 😡 😡 😡 Mình đang hảo hảo chờ CCLL hoàn đấy Moa moa moa,love u so much! THành Nhược Hề >o aaaaaaaaaaaaaaaa Bạn ơi, có thể cho mình xin bản edit này để in truyện đc ko? 😀 Mình chỉ in 1 bản để tặng 1 ng thôi 😀 ko phải kinh doanh gì đâu ^^ Được, bạn có thể sử dụng nó để in tặng ^^ Lipston , b cho mình xin edit đem đi in truyện được k?? Mình muốn in 1 bản để đọc chứ k phải để bán. Đc k b?? Rep cho mình sớm nhé 3 Được, bạn có thể in sách cho riêng mình. cảm ơn b nhiều nha ^^ Mình cũng muốn nữa. Cám ơn chị chia sẻ ^^ cam on bạn hiện đang có lên không vậy bạn có lẽ lúc này bạn không có lên. Nhưng cho mình hỏi bạn thích thể loại nha. Muốn tìm người chung chí hướng mình viết tắt nhé bh đương nhiên là có rồi xk dị giới cđ hđ trọng sinh đồng nhân ………….. còn nhiều nữa. Nhanh nhanh cho mình biết nha Mình thích thể loại HE, thanh mai trúc mã, oan gia, huyền duyện, ân oán giang hồ, trọng sinh, xuyện không. Không thích đọc đồng nhân lém, tóm lại là truyện viết hay,chặt chẽ và có H là mình thích à ^^. bạn ơi có thể cho tôi word hay la pdf truyện này được không? vì t lưu vào điện thoại nên …. Mình đã để link down bản word và pdf rồi mà. PDF có lỗi rồi ad ơi Mình sẽ up lại, bạn thông cảm chờ chút time nha. Bạn ơi, có thể cho pép mình post truyện qua dd lqd không? mình sẽ dẫn link và ghi nguồn đầy đủ thanks bạn đã edit nha Diễn đàn gì cơ, viết tắt mình không hiểu? diễn đàn lê quý đôn đó bạn. bạn ơi sao file download ko còn thì phải, mình ấn vào link thì mediafire bảo invalid 😦 Chả hiểu sao dạo nè mediafire mình không up được nữa, toàn bị lỗi, nên mình đã sửa up sang mega, đã reup link rồi đó bạn. Bạn ơi, đường link bị sao rồi hay sao đó, mình click quài mà vẫn không hiện ra đường link 😦 Mình đã tạm đóng vì mang đi biên tập lại rồi, bạn chịu khó đọc online vậy nha. Cảm ơn sis Lip nhiều nhiều lắm lắm. Tks bên thegioitruyentranh rồi vẫn thấy chưa đủ. Lâu lắm mới đc đọc bộ truyện hay, edit mượt mà như vầy 3 Xem hoài, xem hoài vẫn hem chán, mà đợi mạng load lâu quá, tính đi kiếm link down pdf về đt coi cho lẹ mà bị đem đi biên tập lại rồi, tiếc quá! Nhanh nha sis 😉 em lót dép hóng hì =]] lip ơi up file word đi 😦 mình coi hết rồi mà muốn giữ trong máy 😦 btw, lip edit hay lắm ;x tks nhiều ❤ Hay để hôm nào mình đăng bản Ebook nhé. Các bạn đọc nó được không? hoàn rồi mình mới dám nhảy hố đây cảm ơn đã edit cảm ơn đã edit nhé Tớ đóng cọc cầu link word của bạn. Để có thể in bộ này làm quà cho người em [Em tớ cực cuồng bộ này ^^] bộ này luôn đứng ngôi vị số 1 với mình,uhm nhờ công sức edit của bạn mà mới đọc thấy hay vậy. mình còn tính in ra nữa,^_^ lúc nào được bạn up ebook nhé Cho mình hỏi chút nha, chương nào có cánh Nhược Hề và Tấn Ngưng đi ngắm đom đóm zị, hình như là vào dịp sinh nhật của Tấn Ngưng ấy, cám ơn! Chào bạn, cám ơn bạn đã edit bộ này. Truyện rất hay và giọng văn của bạn càng làm cho nó thêm hay, bạn là 1 trong những editor mà mình thích nhất. Không biết bạn có thể vui lòng cho mình xin ebook bản pdf của truyện được không, mình chỉ muốn để trong đt lâu lâu lôi ra đọc, cam đoan k dùng với mục đích thương mại. Nếu được xin bạn gửi vào mail duonghbtran giúp mình nhé. Chân thành cám ơn bạn 🙂 Mình đọc bộ này cũng lâu nhưng vì một vài lý do nên chưa thể đọc hết. Hiện tại là muốn đọc tiếp cho xong và cũng muốn lưu giữ lâu dài vì vô cùng thích bộ truyện cũng như cách hành văn của bạn. ^^ Tìm lại chốn cũ để kiếm file pdf thì buồn quá, bị đóng mất tiêu. Chẳng hay có thể xin trực tiếp từ bạn ko, editor? Mong nhận được phản hồi của bạn. 😀 Email của mình daisy_only2005 Mình đóng là vì đang mang nó về chỉnh sửa, ngày xưa trình độ kém nên edit như vậy, tới giờ lâu lâu mang ra đọc lại mà thấy dở quá xấu hổ chỉ muốn bỏ đi. Nếu bạn muốn lưu trữ lâu dài thì chờ thêm thời gian nữa chắc cũng không sao đâu, để khi nào mình beta lại hài lòng với nó rồi thì mình tự khắc để share lên nha. Thôi thì đành đợi vậy. Trong lúc ấy chắc mình đọc tiếp trên blog này cũng được ^^ Cảm ơn cậu rep sớm như vậy nhe. Chúc một cuối tuần tốt lành. 😉 hay ha ❤ Giờ mình mới đọc truyện này nhưng mà phai nói là cậu dịch và edit hay quá, hay muốn liệt tâm liệt phế. Cốt truyện và xây dựng nhân vật rất hay, cốt truyện liền mạch, rất dễ theo dõi, mà tớ thích Nhược Hề, thiệt là nhan vật kiểu mẫu mờ, hichic chừng nào mới có người như Tấn Ngưng nữa. Tớ coi một mạch 2 ngày mới xong, mà còn chưa đã nữa! Cám ơn cậu Lipston, nhờ cậu mà bộ này mới có thần như vậy. Thiệt bái phục cậu sát đất! cảm ơn bạn đã ủng hộ nha ^^ Khi edit truyện này mình vẫn còn yếu tay lắm, thực ra vẫn còn không ít lỗi sai trong truyện, nhưng bạn đọc nó thấy hay là vui rồi…. Lipston ơi, thật sự mình rất thích truyện này, muốn lưu giữ lại đọc. Bạn có thể cho mình link ebook, pdf, hay word không? DD Cám ơn bạn nhiều nhiều lắm Mình bấm link mega gì đó nhưng hok dc 😦 Bạn ơi.. Cách đây 1 năm trước tự nhiên đọc bộ này với Cung khuynh tự nhiên mình không muốn đọc bộ nào khác luôn. Vì 2 bộ này quá xuất sắc. Bạn và mấy bạn ở đây có thể vui lòng giới thiệu cho mình vài bộ hay mà có HE đc không ạ ? Hay hơn hoặc hay bằng 2 bộ trên được không ?? Mình cảm ơn nhiều .. Vẫn còn nhiều bộ hay mà bạn, như bộ Tham Hư Lăng của Quân sola bản cổ đại cũng là một truyện rất đáng đọc đó bạn. Liston cho mình xin link ebook , hoặc word được không? Mình xem bộ này 4 năm trước rồi, nhưng lâu lâu vẫn lôi ra đọc đi đọc lại. Tác giả viết đã hay, thêm bạn edit tốt nữa, coi như là cực phẩm. Mình vào đây để down bản pdf xem offline nhưng mà thấy bạn bảo muốn beta lại nên mình đợi. Cơ mà đợi lâu quá ; v; Nên mình muốn hỏi là bạn đã sắp xong chưa, mình hóng quá. // Nhân tiện Nhật ký sau khi chết cùng tác giả đã ra chap mới chưa nhỉ? Mình không có cách nào theo dõi cả. Đúng là trước đây định beta lại nhưng mà nhà xuất bản định in truyện đó trong thời gian tới rồi, nên mình dừng việc beta lại. Chắc để bữa nào mình up truyện lên. bạn có thể cho mình xin bản beta còn dở dang đó không? Mình thích giọng edit của bạn lắm. À, mình đang định chỉnh lý nó thêm rồi mới post, lên chắc phải chờ thêm 1 chút thời gian nữa rồi ^^. Lipton ơi, mình có thể đăng truyện này vào mục truyện sưu tầm trên diễn đàn le quý đôn được không? Bạn cứ trả lời thoải mái nha, mình cũng là editor nên cũng biết là nhiều người không thích truyện mình bị mang ra ngoài, mình chỉ muốn chia sẻ truyện cho nhiều người biết tới truyện này hơn, mình sẽ credit đầy đủ. Truyện mình được đăng trên rết nhiều diễn đàn từ nhiều năm trước rồi, nên bạn muốn đăng cũng không sao cả. Có điều mình thấy bản edit này dở lắm, có khi muốn đăng thì chờ khì nào mình beta lại nó đi, cũng đang dự định đó. ^^ Bạn ơi cho mình bài edit này của bạn để mình in sách nhé. Mình chỉ in để mình đọc thôi, không có bán đâu. Mình sẽ ghi nguồn edit đầy đủ. Mong nhận được phản hồi từ bạn sớm Mình đang beta dở mà, Bạn in sách thì cứ thoải mái, có điều là mình nghĩ bạn nên chờ khi nào mình beta hết thì hơn. ^^ Thực sự rất cảm ơn cậu vì đã edit bộ này cho chúng tớ. Chắc là tớ nghiện bộ này mất rồi. Văn phong trào phúng , ngôn ngữ biểu cảm, ngụ tình, có kết hợp ss giàu tính tượng hình . Có điều tớ muốn xin cậu cho tớ edit sưu tầm lại bộ này. Tớ cam kết sẽ ghi cre bảo đảm! ^.^” Edit sưu tầm là sao bạn? Mình chưa hiểu ý bạn mún xin để làm gì. ý tớ là edit lại. trữ trong thư viện sưu tầm. xin cậu cho phép! À, thoải mái đi bạn, dù sao chuyện chính cũng là của tác giả mà, mình cũng chỉ là chuyển ngữ chui thôi. ^^ quý hóa quý hóa. tớ sẽ ghi nguồn cặn cẽ ^.^” Mình đọc truyện này xong, rất thích Tấn Ngưng quận chúa nên muốn lưu về điện thoại để khi nào rảnh rỗi thì đọc offline. Bạn làm ơn cho mình xin bản PDF hoặc bản Word được không bạn? Chỉ là để thỉnh thoảng những khi xung quanh không có Wifi thì mình cũng có thể đọc để thỏa mãn niềm yêu thích nhân vật Tấn Ngưng quận chúa mà thôi -. Chân thành cảm ơn ban! Cảm ơn bạn nhiều!
Một người là thầy thuốc nữ giả nam trang phiêu bạt giang người là thiên kim quận chúa khuynh quốc khuynh nhau trong hoạn nạn, rồi yêu qua bao nhiêu khó khăn trắc trở để cuối cùng không thể tách rời….Hổ Đầu Miêu Diện – Mưu Cầu Sáng Tạo…Vốn dĩ tôi dự định sẽ để dành tác phẩm Nhật Ký Sau Khi Chết hoàn thành rồi mới bắt đọc bởi vì tôi là một người khá nóng vội và hơi thiếu kiên nhẫn. Song, chả hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi đã một đêm hoàn thành xong đến chương hiện tại của Nhật Ký Sau Khi Chết sau đó thì ngồi băn khoăn thêm một vài đêm nữa để nhận ra mình bị sự tò mò của bản thân hại thê thảm như thế nào. Đó cũng là một sự mở đầu cho bài viết của tôi về tác giả Hổ Đầu Miêu Diện tạo là thói quen của người nghệ sĩ, nhưng tâm huyết cho việc không ngừng thay đổi và truy cầu một phong cách riêng thì không phải ai cũng dễ dàng duy trì là người có thói quen để ý rất “vụn vặt”. Khi lựa chọn đọc tiểu thuyết Bách hợp, ngoài yếu tố nội dung, nghệ thuật là thứ khiến tôi chú tâm nhiều hơn hết thảy. Cũng vì sự “vụn vặt” này mà tôi bắt đầu chú ý đến Vợ Ta Là Quận Chúa, đặc biệt là lối trần thuật của tác Ta Là Quận Chúa – Kể bằng ngôi thứ nhất, thứ ba hay là… thứ hai ?Cách kể của Hổ Đầu Miêu Diện trong Vợ Ta Là Quần Chúa khiến tôi băn khoăn nhiều bởi lựa chọn của chị rất kỳ lạ, nếu không nói là là khó nắm bắt và đôi khi là loạn xạ đối với một số người chỉ mới bắt đầu đọc truyện. Từ lúc mở đầu đến lúc kết thúc, ngoài Thành Nhược Hề, còn có Nhị sư huynh, Nguyệt Nhi, Sư phụ, Tư Đồ Ức, Tướng Quân Tịch Dực, Gia đinh Quận chúa, thay phiên nhau đóng vai trò là người trần thuật. Toàn bộ tác phẩm, nhân vật trung tâm là Tấn Ngưng Quận chúa, nhưng lời trần thuật của nàng cũng chỉ có một câu ngắn ngủn, còn khiến một vài người đọc lên cảm thấy buồn cười. Hổ Đầu Miêu Diện tại sao lại chọn cách sáng tác kỳ lạ như thế?Thông thường, khi kể chuyện, người viết hoặc sẽ chọn kể theo ngôi thứ nhất vì đó là cách kể khá phổ biến và dễ viết nhất, hoặc sẽ chọn lối kể theo ngôi thứ ba, vì đó là cách kể khách quan và dễ tạo các yếu tố bối cảnh nhất. Nhưng, theo dõi Vợ Ta Là Quận Chúa thì tôi sẽ không cho rằng Hổ Đầu Miêu Diện chọn lối kể theo ngôi thứ nhất hay thứ ba, mặc dù độc giả nhận thấy rõ ràng lời kể là từ ngôi thứ giải một chút về quan điểm này, hãy lấy ví dụ như bạn là một người quay phim và đang quay một chương trình thực tế nào đó, đồng thời bạn buộc phải theo chân một vị khách suốt hành trình. Như cách mà Hổ Đầu Miêu Diện kể, Thành Nhược Hề chính là người quay phim, và xuyên suốt câu truyện, nàng đã theo bên cạnh mà quay lại hết toàn bộ nhất cử nhất động của Tấn Ngưng Quận chúa. Nhưng, bản thân lối kể này không bị quy vào ngôi thứ ba cũng bởi vì “người quay phim” này có giao tiếp trực tiếp với ngôi thứ hai Tấn Ngưng trong quá trình quay. Nói cách khác, dù là kể về Tấn Ngưng, nhưng qua hành đồng, cử chỉ, lời nói của Tấn Ngưng được trần thuật lại, ta có thể đoán được hành động, cử chỉ cũng như lời nói của người kể Thành Nhược Hề, vì sự hiện diện của Thành Nhược Hề tồn tại trong chính lời kể của nàng về Tấn Ngưng Quận chúa. Tương tự, khi tác giả đổi người trần thuật thành Nguyệt Nhi hay là Nhị sư huynh, thì đơn giản sẽ được hiểu như việc chuyển giao ống kính máy quay cho người khác ở một đoạn hành trình khác, vì sự hiện hữu của họ cũng từ chính lời kể về Quận chúa mà được hình dung ra. Cũng chính vì sự lý giải trên mà tôi đã đưa ra một giả thiết rằng, Hổ Đầu Miêu Diện muốn kể ở ngôi thứ hai, một điều chưa từng có trong lịch sử văn học từ trước đến phải là thế hay không, khó mà nói được. Vì đến bây giờ, chưa có người nào xác nhận có thể dùng ngôi thứ hai kể chuyện. Và, ngay cả độc giả khi đọc tác phẩm của Hổ Đầu Miêu Diện cũng chỉ cho rằng đó là một cách kể độc đáo, hoặc tác giả muốn tác phẩm nổi bật một chút chứ không suy nghĩ sâu hơn rằng, văn sĩ này thật sự truy cầu một sự đột phá nào đó vượt ra ngoài khuôn khổ của lối kể thông nhờ vào Vợ Ta Là Quận Chúa mà tôi bắt đầu để ý nhiều hơn đến Hổ Đầu Miêu Diện, và cũng vì lối kể của chị khiến tôi khẳng định được đây là một nhà văn của sáng tạo, của niềm đam mê, và của sự truy cầu thay đổi trong nghệ thuật, là nhà văn cần mẫn và tỉ mỉ, cẩn trọng mà tinh tế và cũng là một con người dám nghĩ, dám làm và dám đột Ký Sau Khi Chết – Kể chuyện trong Vợ Ta Là Quận Chúa, Nhật Ký Sau Khi Chết càng khiến độc giả tò mò hơn về lối kể chuyện của Hổ Đầu Miêu Diện. Không như sự chuyển đổi “ống kính máy quay” ở Vợ Ta Là Quận Chúa, ở sáng tác này tác giả tạo cho người đọc cái cảm giác như lạc vào thế giới của Nghìn Lẻ Một Đêm, nghe kể chuyện trong truyện, nghe một nhân vật ở ngôi thức nhất đọc về một câu chuyện của ngôi thứ nhất khác. Đó là một sự lồng ghép có dụng ý, và cũng là một sự lồng ghép đầy nghệ ở Vợ Ta Là Quận Chúa tôi chú ý đến lối kể trần thuật thì ở Nhật Ký Sau Khi Chết tôi lại quan tâm hơn ở bố cục và phân bố nội dung. Dùng một cuốn nhật ký theo dõi trực tiếp câu chuyện chưa kết thúc, để rồi bị chính nó làm ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại, cuốn nhật ký của Lâm Tấu chắc có thể so sánh ngang ngửa với cuốn nhật ký của Tom Riddle trong Harry Potter, dù rằng thời điểm hiện tại Nhạc Phạm còn chưa bị lời nói trong cuốn nhật ký này điều khiển ở mức quá đà như Ginny Weasley mà cũng có thể sẽ như vậy, vì đến giờ tác giả vẫn chưa kết thúc tác phẩm này.Nhìn từ những “thiết kế” được kể trên, Hổ Đầu Miêu Diện hiện rõ là một nhà văn đầy trăn trở trong lối kể của mình, đồng thời cũng là một người khá nhạy cảm. Để ý một chút sẽ thấy được, tác giả thật sự rất yêu quý những đứa con tinh thần của mình, yêu quý đến mức sợ họ tổn thương, sự họ đau khổ, và sợ viết một cái kết bất hạnh cho họ. Cũng vì thế, để tìm ra một phương án vẹn toàn nhất gỡ rối cho những “thiết kế” của mình ở các chương trước, Hổ Đầu Miêu Diện đã để ngõ tác phẩm Nhật Ký Sau Khi Chết này gần 4 năm, một con số đủ để tạo nên sự quên lãng của độc giả đối với cốt truyện dù có mấy người quên được cái cốt truyện đầy ám ảnh đó đây?Trong những tình tiết Hổ Đầu Miêu Diện đưa ra, có một số chi tiết vẫn luôn là câu hỏi đối với độc giả và có lẽ cũng là nỗi băn khoăn của tác giả. Thứ nhất, chi tiết ban đầu của truyện cho thấy Hoa Tiện Lạc cố ý để lại cuốn nhật ký trên đường sau đó còn nhắc khéo Nhạc Phạm nhặt nó lên trong khi nếu theo dõi đến chương hiện tại của tác phẩm hay chính là tốc độ đọc hiện tại của Nhạc Phạm thì Hoa Tiện Lạc vẫn rất coi trọng cuốn nhật ký, xem đó như là hiện diện của Lâm Tấu trong thế giới thực. Điều này sẽ dẫn đến thắc mắc là tại sao Hoa Tiện Lạc lại bỏ lại cuốn nhật ký trên đường hôm đó? Gắn liền với chi tiết về thời gian này chính là ngày tháng được viết ở trang cuối của cuốn nhật ký. Như vậy, cuốn nhật ký hiện tại trong tay Nhạc Phạm được viết đến tận tháng 8, là tương lai bốn tháng sau. Vậy khoảng thời gian 4 tháng đó đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Lâm Tấu lại cho phép Hoa Tiện Lạc bỏ lại cuốn nhật ký của mình, và liệu có phải trong cuốn nhật ký có những dự đoán về tương lai hay không?Từ những câu hỏi này, độc giả sẽ băn khoănCó phải thời điểm vô tình gặp kia, Nhạc Phạm đã gặp Hoa Tiện Lạc của tương lai chứ không phải của hiện tại không? Nếu đúng là như vậy, làm thế nào mà Hoa Tiện Lạc từ tương lai về lại được quá khứ? Và hành động bỏ lại cuốn nhật ký bên đường kia có phải là vì muốn chọn một người hữu duyên hay cố tình chọn Nhạc Phạm để thay đổi điều gì đó?Đột nhiên những câu hỏi này khiến tôi nhớ đến bộ truyện tranh Nhật Bản Mứt Cam hay Orange của Ichigo Takano và lý thuyết về thế giới song song. Nếu ai đã từng tìm hiểu qua tác phẩm Orange sẽ biết về câu chuyện một người 26 tuổi gửi thư cho chính bản thân ở tuổi 16 để thay đổi những gì mà bản thân đã hối tiếc 10 năm trước. Thế giới song song? Thay đổi quá khứ nhưng chỉ là tạo ra một thế giới khác tồn tại song song với thế giới hiện tại chứ không thay đổi hiện tại, mặc dù số phận và cuộc đời của những nhân vật ở thế giới song song sẽ khác đi rất nhiều. Tôi không mong Hổ Đầu Miêu Diện sẽ tạo một cốt truyện giống như Ichigo Takano, nhưng là số hiếm những người Trung Quốc yêu thích Văn hóa Nhật Bản, có lẽ, chị sẽ lấy cảm hứng từ đó chăng? Quay trở lại với Nhật Ký Sau Khi Chết, có phải trong một hiện thực khác Tả Y Y và Nhạc Phạm không có kết cục như hiện tại nên Hoa Tiện Lạc dùng cuốn nhật ký để giúp họ thay đổi ở hiện thực này. Hay là vì Nhạc Phạm ở thế giới kia giúp Hoa Tiện Lạc và Lâm Tấu nên họ muốn quay lại thế giới này để giúp Nhạc Phạm và Tả Y Y?Ở một tình tiết khác, tác giả viết Lâm Tấu nhờ chạm vào Hoa Tiện Lạc mà có thể cảm nhận được các vật thể xung quanh. Chi tiết này vô tình khiến tôi nhớ đến một tác phẩm khác nữa, nhưng lần này là của một nhà văn Pháp, Nếu Em Không Phải Là Giấc Mơ Et Si C’est Vrai của Marc Levy. Liệu câu chuyện của Hoa Tiện Lạc và Lâm Tấu sẽ tương đồng với câu chuyện của Lauren và Arthur trong Et Si C’est Vrai? Phải chăng chỉ khi Hoa Tiện Lạc và Lâm Tấu quan hệ xác thịt thì Lâm Tấu mới thật sự tồn tại lần nữa. Liệu Lâm Tấu đã hoàn toàn chết? xác của cô liệu đã thực sự bị hỏa táng? hay thực tại ở một nơi nào đó cái xác đang được bảo dưỡng kĩ càng, và trong tình trạng đời sống thực vật?Hoặc, như giả thiết về nhật ký Riddle, Lâm Tấu sẽ sử dụng thân xác của Nhạc Phạm. Nếu là tình huống này thì cũng đồng nghĩa với việc Nhạc Phạm sẽ phải rời khỏi thân xác một thời gian hoặc vĩnh viễn và Tả Y Y sẽ như Hoa Tiện Lạc là người duy nhất cảm nhận và nhìn thấy được sự tồn tại của Nhạc Phạm ở trạng thái linh hồn kia?Những dự đoán – hệ lụySẽ là một thế giới song song, là một con người bị linh hồn điều khiển, hay là sự tráo đổi linh hồn? Tất cả những giả thiết chỉ mang tính tạm thời này có thể sẽ là những cái kết mà Hổ Đầu Miêu Diện sẽ viết, cũng có thể không. Tuy nhiên có thể khẳng định một điều, Hổ Đầu Miêu Diện muốn viết cho nhân vật của mình cái kết hạnh phúc, và đang cố gắng tìm cách vẹn toàn nhất cho cả hai cặp đôi Hoa Tiện Lạc – Lâm Tấu và Tả Y Y – Nhạc dù vậy, trong hai cặp chính thì Nhạc Phạm và Tả Y Y có nhiều khả năng hạnh phúc hơn. Nếu bỏ qua chi tiết về cuốn nhật ký, mối tình của họ là một mô-típ khá quen thuộc trong các truyện Bách hợp thầm mến, ở chung một chỗ. Tác giả sẽ phải viết chút gì đó về gia đình, về quan hệ xã hội và những ngăn trở này có lẽ là tất yếu. Tuy nhiên, tôi cũng cho rằng Hổ Đầu Miêu Diện không thích những yếu tố vụn vặt, chính xác thì có đôi khi chị sẽ lượt bớt những cản trở mà chị cho rằng quá khuôn mẫu hay phổ biến mà thay bằng một cái gì đó độc đáo hơn. Ở điểm này có lẽ Lạc Hoa Liễu Thủy sẽ nói rõ hơn phong cách của tác giả ở những truyện hiện đại mặc dù cả tác phẩm này tác giả cũng chưa hoàn thành. Song, một điều tất yếu chính là cuốn nhật ký của Lâm Tấu sẽ là chìa khóa quan trọng hoặc là phá hỏng hoặc là hỗ trợ cho mối tình của họ trong tương đôi còn lại, Hoa Tiện Lạc và Lâm Tấu có xác xuất hạnh phúc thấp hơn một chút, nếu không nói chính xác thì chưa đến 30%. Nguyên nhân cơ bản mà ai cũng nhận thấy đó là cả hai không cùng tồn tại trong một thế giới, người và linh hồn, ngay từ đầu sự gặp gỡ của họ đã là một nghịch lý và rất khó có được kết quả vẹn toàn. Lý do thứ hai là yếu tố gia đình. Mặc dù tác giả không đề cập nhiều đến bối cảnh gia đình Lâm Tấu và có vẻ sẽ không nếu tác giả xác nhận Lâm Tấu hoàn toàn chết, nhưng ta có thể đoán được gia đình của cô khá bảo thủ và khó đàm phán. Bên cạnh đó, gia đình của Hoa Tiện Lạc cũng có vô số những bất ổn nội bộ, nhất là trong mối quan hệ của cô và ông bố giàu có. Nếu thoát khỏi hình thái linh hồn, liệu Lâm Tấu có thể cùng Hoa Tiện Lạc vượt qua được rào cản gia đình để sánh bước cùng nhau? Đây là một câu hỏi khó mà chính tác giả cũng đang cố tìm câu trả ra, vai trò của Mạnh Nhất Loan là gì? Sự xuất hiện của An Nghiên, cô bé được Lâm Tấu cứu thoát hay Ương Ương có vai trò gì không? Tất cả những nhân vật trong câu chuyện liệu có mối quan hệ như thế nào chúng ta hoàn toàn chưa thể dự đoán được, và cũng vì Hổ Đầu Miêu Diện là một con người khá tỉ mỉ trong việc lựa chọn nhân vật, chị sẽ không để một nhân vật nào xuất hiện một cách vô nghĩa. Đây cũng là lý do mà chị “ngâm” tác phẩm này lâu như vậy, nói sao nhỉ, tự mình làm khó mình có lẽ là nhược điểm lớn nhất của những người yêu sáng tạo những giả thiết trên, tôi còn đưa ra một dự đoán về việc hoán đổi vị trí giữa Lâm Tấu và Nhạc Phạm. Điều này có lẽ cũng là một khả năng tuy nhiên vì tác giả muốn viết một cái kết hạnh phúc, phương án này có lẽ sẽ không giúp nhà văn đạt được mục đích đó. Hoặc giả, nếu tác giả để cho Lâm Tấu và Hoa Tiện Lạc không đến được với nhau, cách đơn giản nhất là làm cho Lâm Tấu hoàn toàn biến mất, còn Hoa Tiện Lạc thì hoàn toàn mất đi trí nhớ về khoản thời gian bên cạnh Lâm Tấu. Đó có lẽ là một cách giải quyết dễ dàng nhất, tuy nhiên sẽ khiến độc giả mà chính bản thân của tác giả không hài lòng. Vậy chị sẽ viết như thế nào đây?Tạm KếtDự đoán cái kết cho một tác phẩm chưa kết thúc cũng như đưa ra dự đoán cho tương lai của chính mình. Song, sự khác biệt là ở chỗ, ở dự đoán này, tôi nắm vai trò bị động, mà tác giả, người chủ động hơn lại có thể tùy ý sáng tạo theo cách mà tôi không phải lúc nào cũng dự đoán được. Hay nói cách khác, sáng tạo đã khó, và dự đoán cho sự sáng tạo thì lại càng không hề đơn giản chút nào. Vì lẽ đó, bài viết chỉ mang tính giải tỏa những vấn đề tồn đọng sau khi đọc tác phẩm chưa kết thúc mà thôi, chứ cũng chả giúp được gì. Trừ khi, tác giả chủ động cùng độc giả “đánh cờ”, bàn cờ đó có lẽ sẽ còn kéo dài nhiều năm nữa. Mặc dù vậy, tôi tin Hổ Đầu Miêu Diện sẽ có sự lựa chọn tốt nhất và tạo ra đứa con tinh thần để chính bản thân hài lòng và làm độc giả ngưỡng chờ sự trở lại của chị.***Trăng lên cao, một đêm giết rằng ta không phải là muốn giết người, nhưng đây cũng là một cơ hội tốt để xuống bốn phía xung quanh không có ai, ta cười thầm một tiếng. Rồi đưa tay vươn qua cửa sổ, hướng đến chỗ cạnh cửa mò mẫm. May mắn là cửa sổ cách cửa vào không quá xa, chỉ một lát sau, đã mò thấy khóa chốt, ta vội vàng hì, quả nhiên lần nào cũng nhẹ đầu ngón chân bước tới, nhẹ nhàng ta lấy hai tay đẩy cửa, "Cót - két -" Tiếng trục cửa chuyển động khiến cả người ta giật bắn, ngay lập tức ta vội giữ cửa lại. Không tốt, ngày mai nhất định phải nhớ lau chút dầu mỡ vào trục. Nín thở, ta chột dạ lại hướng bốn phía liếc nhìn, tốt lắm, ngoài mấy cơn gió lạnh đang điên cuồng thổi thì không có bất cứ gì khả thế đi, ta sắp đạt được mục đích phòng một màu tối đen, đưa tay không thấy được cả năm ngón. Nhưng không sao, ta đã quá quen với cách bố trí của phòng này rồi, sờ soạng một lát, ta đã tiếp cận được đến nơi có mục là làm ta chờ lâu lắm đó nha. Trong lòng mừng vui khôn xiết, ta đắc ý đưa chân nhảy lên bệ, hai tay hướng mục tiêu đánh tới."Ai! Ai đang ở phòng bếp lén lút??!!"Ta lập tức đứng sai, nơi ta tiến vào chính là phòng bếp, và mục tiêu của ta, nằm ngay trong cái nồi phía trên bếp lò kia... Là mấy chiếc bánh bao táo chín. Nhưng bây giờ xem ra, kế hoạch của ta đã bị phá hư được, trước tiên phải biết rõ đối phương là ai. Nghĩ thế ta nhẹ nhàng quay đầu - Ra là hắn."Nhị sư huynh, là ta là ta!" Ta vội hướng hắn làm rõ thân phận của mình."Ồ ~ ra là sư muội, ta còn tưởng rằng -" Nhị sư huynh cũng nhẹ nhõm thở phào một hơi, không dám thốt ra hết sư huynh vốn không chỉ là người có cái đầu gỗ, mà còn chẳng giỏi nổi việc gì, võ công tuy rằng cao, nhưng lại cực kỳ sợ quỷ thần. Mỗi lần đến ngày mười bốn trăng khuyết, hắn đều võ trang đầy đủ phòng thân, khắp người đeo đầy kiếm gỗ đào trừ quỷ. Có lẽ nguyên nhân hắn nãy giờ không hề tức giận ta. cũng là vì biết ta không phải quỷ."Nhưng sư muội, ngươi ở đây để làm gì?" Nhị sư huynh cầm chiếc đèn lồng, hướng khắp nơi trong phòng soi rọi để xác định có thật an toàn."Ta..." Không tốt, chẳng lẽ đem việc mình muốn trộm bánh bao nói ra cho hắn biết, tùy tiện ta bịa một lý do, "Tới bắt chuột, ngươi cũng biết đấy, phòng bếp mà có chuột thì rất nguy.""Có cần ta giúp không?" Dù nói thế, nhưng Nhị sư huynh như chẳng muốn giúp ta, chỉ hồi hộp chờ đợi câu trả lời."Không cần không cần, chuyện nhỏ nhặt thế này mình ta cũng được rồi." Ta vội vàng cự tuyệt."Cũng đúng, cũng đúng." Nhị sư huynh lại nhẹ nhàng thở phào, quả là chẳng tình nguyện đây mà, hắn đang muốn xoay người bỏ đi nhưng vẫn ngượng ngùng nói, "Vậy sư muội cố lên.""Nhất định, nhất định rồi." Ta gật gật đầu thúc giục hắn nhanh đi bóng đèn lồng đã xa, ta mới thả lỏng chính mình. Quay đầu nhìn mấy cái bánh bao trong nồi, lại vuốt vuốt tay áo, các ngươi, đêm nay không thoát khỏi các bạn đón đọc Vợ Của Ta Là Quận Chúa của tác giả Hổ Đầu Miêu Diện.
Quận chúa sửng sốt, không nói gì chỉ xoay đầu nhìn ta. "Anh nhi, ngươi mau mặc thêm áo vào đi, trời lạnh." Ta vừa nói, vừa muốn khép cửa lại tránh cho quận chúa bị gió lạnh thổi. Tư Đồ Ức cười cười "Dân nữ họ Tư Đồ, danh Ức, Ức trong hồi tưởng. Từng được A Mã cứu một mạng, nên luôn luôn muốn báo đáp, vì vậy tới nơi đây tìm nàng." Ta sửng sốt, ân nhân cứu mạng? Muốn báo đáp? Nữ nhân điên này lại đang nói hưu nói vượn gì a? Vừa định hỏi, nàng lại tiếp tục nói, "Không ngờ có thể thấy dung nhan tuyệt sắc Thái Anh quận chúa trong dân gian, quả là chỉ có hơn chứ không có kém." Thái Anh nhẹ nhấc tay, chặn lên cửa sắp bị ta đóng lại, hướng Tư Đồ Ức mỉm cười "Lời đồn mà thôi, Tư Đồ cô nương mới là đẹp như thiên tiên." Ta kéo tay Thái Anh qua nói "Trời lạnh, trước tiên..." "Anh nhi thật không hiểu vì sao Nặc Ba từng cứu một vị cô nương mỹ mạo như vậy, lại không hề nói với ta a?" Anh nhi cắt đứt lời ta, vừa mỉm cười vừa nhìn ta chằm chằm hỏi. "Ngươi..." Xem ra nàng hoàn toàn coi thường lời ta, thở dài cởi áo khoác trên mình xuống, choàng lên trên người Thái Anh, giải thích, "Thật ra ta cũng không biết sao lại thế, ta không rõ lắm vì sao mình cứu được nàng... Nếu nói lại, thật sự... Rất phiền toái." Ta quay đầu liếc nhìn Tư Đồ Ức trên mặt đã tràn ngập ý cười. Đúng vậy, nàng đang cười, hơn nữa còn cười đến dị thường dịu dàng, giống một đóa hoa yểu điệu, kiều mị đến độ chảy ra thành giọt. Nhìn nàng cười ta sợ tới mức run rẩy, vội hỏi "Làm sao ngươi cười quỷ dị như vậy?" Tư Đồ Ức nhíu mày, khó hiểu nói "Sao nào, cuối cùng gặp được ân nhân cứu mạng, ta vui mừng không được lộ lên nét mặt sao? "Cười đến mức toàn thân ta lạnh cóng..." Khóe miệng ta giật giật, "Còn nữa, ngươi vì sao đột nhiên gọi ta là ân nhân cứu mạng, cứu ngươi lâu như vậy hôm nay mới ý thức được ta là ân nhân cứu mạng của ngươi a? Có phải muộn quá hay không?" "Không muộn không muộn." Tư Đồ Ức khẽ cười cười, dịu dàng nói, "Vậy... A Mã, tiểu nữ nên thế nào báo đáp người đây? Lấy thân báo đáp đi, thế nào?" Ý thức được nữ nhân điên này lại đang bắt đầu làm chuyện điên rồ, ta vừa định nói vài lời hồi đáp, Thái Anh đã đột nhiên rút bàn tay ta cầm về, đối ta nói "Ngươi và Tư Đồ cô nương chậm rãi nói chuyện, ta vào ngủ trước." Nói rồi đem áo khoác trên người trả lại cho ta, động tác vô cùng lưu loát đóng cửa lại. Nhìn cửa phòng nháy mắt đã được đóng chặt, ta cảm thấy có chút là lạ, nhưng... Lạ ở chỗ nào nhỉ... Ta xoay người, ý bảo Tư Đồ Ức theo ta đến nơi xa phòng một chút nói chuyện, tránh cho ồn ào đến quận chúa. "Trời lạnh, ngươi còn cầm áo khoác làm gì, người ta đem áo để lại cho ngươi, còn không mặc?" Tư Đồ Ức nói. Phủ lên áo khoác, đối với Tư Đồ Ức ngày hôm nay vạn phần không giải nghĩa được, ta liền hỏi "Hôm nay quỷ nhập vào người ngươi sao?" "Như thế nào?" Tư Đồ Ức như cũ cười cười, nhưng trong mắt rõ ràng có tia xấu hổ, "...Ngay cả với sự quan tâm của ta ngươi cũng ghét bỏ?" Nói rồi thu hồi nụ cười, nét mặt quái lạ, tựa như đang che giấu gì.
Tối đó tôi không ngủ được. Cũng không phải tôi cố ra vẻ mình có bệnh sầu não như những người thích ngồi trầm tư suy nghĩ cuộc đời, mà quả thật là không ngủ được. Theo lời quận chúa nói, tôi đã hôn mê ba ngày, tức là tôi đã ngủ suốt ba ngày, thử hỏi, một người đã ngủ liền ba ngày, thì liệu còn buồn ngủ nổi không — Huống chi, lòng tôi còn đang hoang mang xao động trước biết bao tình cảm lạ kỳ của quận chúa. Mặc dù đối với một người không có thân nhân như tôi, trong quá trình trưởng thành đương nhiên sẽ có chút thiếu sót về tình cảm, nhưng tôi lại chưa từng biết, mình có thể khiếm khuyết hiểu biết về tình cảm đến vậy. Khi thấy quận chúa trong nháy mắt có thể cười rồi im lặng, từ im lặng lại chuyển thành khóc, sau đó lại từ khóc hóa sang cười. Trong đầu tôi không cách nào xua đi được những hình ảnh ấy, thậm chí giờ đây, tôi còn đang tưởng tượng, có phải quận chúa ở sát vách đang ngồi trước gương đồng, trong chốc lát cười rồi khóc không… Tôi cảm thấy mình gần đây càng ngày càng thích tưởng tượng mọi thứ thật kinh khủng, thầm tự nhủ phải kìm hãm lại những suy tưởng này, quận chúa là một người biết cách kiểm soát tình cảm, chỉ cần nàng phát tiết xong, thì sẽ trở lại bình thường thôi…Hử, chả lẽ nãy giờ tôi đang nói quận chúa không được bình thường sao. Tôi bắt đầu thúc ép bản thân mình suy nghĩ sang chuyện khác, nhưng lại chẳng biết mình nên nghĩ đến gì, nhủ thầm, thôi tốt nhất cứ ra ngoài đi dạo. Lúc xuống giường rồi tôi mới phát hiện, tôi vẫn còn đang mặc bộ quần áo của ông lão tóc hoa râm — Chẳng lẽ ba ngày qua mình chưa từng được tắm?! Sau khi sửng sốt vài giây, tôi lại tự an ủi, đừng lo, chắc đây là Diệp Nhi xử lý thay mình. Chợt nhận ra mình quả thật là một người có tư tưởng lạc quan. Lúc đi ngang qua phòng quận chúa, tôi còn nhịn không được lén lút ghé sát tai vào vách phòng nàng, nghe thử xem liệu bên trong đó có tiếng khóc hoặc tiếng cười nào không, sau khi chắc chắn rằng không có bất cứ tiếng động nào cả, tôi mới an tâm rời đi. Ra khỏi phòng, tôi mới nhận thấy hóa ra Hùng Thập Đại đã sắp xếp cho tôi một chỗ ở rất tốt, phía trước phòng thậm chí còn có cả một vườn rau. Tôi đưa tay sờ lên từng phiến lá rau xanh, hít sâu luồng không khí trong lành. Thì ra sống ở sơn trại cũng trồng thức ăn như vậy. Ngước nhìn trời, mặt trăng đã bị mây che phủ, không thể biết được hôm nay là trăng tròn hay khuyết. Tôi ra khỏi vườn rau, thấy cách đó không xa có một chòi nghỉ, hình như ở đấy còn người đang ngồi. Nơi đây không phải vương phủ, cho nên người bên trong chòi đó chắc chắn chẳng phải là quận chúa. Tôi chợt có linh cảm không tốt, muốn mau chóng xoay người rời đi. Ngay trong khoảng khắc tôi vừa xoay người, thì lại nghe thấy có tiếng gọi mơ hồ từ phía chòi nghỉ kia “Tiểu Long đệ ~ Là đệ đúng không, Tiểu Long đệ ~” Tại sao trực giác của tôi lúc nào cũng linh như vậy!!! Mình không phải Tiểu Long đệ, mình không phải Tiểu Long đệ… Trong đầu tôi liên tục mặc niệm, thân thể cũng cứng nhắc tiến từng bước quay về phòng. Lại chẳng ngờ phía sau có tiếng bước chân bành bạch từ xa đuổi tới, chỉ thoáng chốc, vai bị một cánh tay gấu vỗ mạnh vào, Hùng Thập Đại đã ở ngay bên cạnh. Hùng Thập Đại cực kỳ hưng phấn “Ta biết là Tiểu Long đệ mà! Sao vậy, đệ muốn đi dạo à?” Vốn ta định thế, nhưng giờ chỉ muốn về ngay thôi. “Hùng đại ca, sao lại có hứng trí vậy, ra ngoài ngắm trăng à?” Tôi cười cứng nhắc. “Hôm nay nhiều mây, không thấy được trăng…” Hùng Thập Đại gãi đầu, “Ta đang nghĩ tới một chuyện khác.” “Ồ?” Thấy hóa ra cũng có chuyện có thể làm cho Hùng Thập Đại phiền lòng, tôi thật muốn nghe thử. “Đệ muốn nghe không?” Hùng Thập Đại nhìn tôi mong đợi. Tự nhiên lại chẳng muốn nghe chút nào. Hùng Thập Đại không chờ tôi trả lời, đã thở dài nói “Huynh đệ, ta nhìn vẻ mặt của đệ là biết đệ rất muốn nghe tâm sự của ta rồi…” Chả lẽ nét mặt của tôi lại khác xa với suy nghĩ trong nội tâm đến thế sao?! “…Chúng ta đến chòi nghỉ từ từ nói chuyện đi.” Hùng Thập Đại tiếp tục tự quyết định. Tiện đà mạnh mẽ kéo tôi theo… Sau khi vào chòi nghỉ, Hùng Thập Đại thắp một cây nến lên, rốt cuộc cũng nhìn rõ được khuôn mặt hắn, mặc dù tôi cũng không hiểu cần thấy rõ để làm gì. Trong ánh nến chiếu dịu dàng, lòng tôi bỗng lan tỏa một loại cảm giác như mơ như mộng, dù đang phải ngồi cạnh một nam tử thô lỗ như Hùng Thập Đại, thì khi giữa đêm đen nhìn thấy ánh nến này, cảm giác cũng không quá tệ. Thậm chí còn dâng trào xúc cảm muốn ngâm thơ. “Đây là nến còn thừa lại từ mấy ngày trước khi chúng ta cúng tiễn đưa các vị huynh đệ qua đời đó, rất sáng phải không?” Hùng Thập Đại chợt nói. Cảm giác thơ mộng nháy mắt vỡ nát. “Có nhiều muỗi lắm đấy!!” Vừa nói, Hùng Thập Đại vừa vỗ thật mạnh lên má, “Oa, con muỗi này to quá, đệ xem này!” Rồi cứ vậy la hét vui mừng đưa bàn tay dính xác muỗi tới cho tôi xem. Bây giờ thì tôi cực kỳ muốn quay về phòng tự ngẩn người một mình rồi đấy. “Hùng đại ca.” Tôi cố gắng không để ý tới cái sinh vật đã chết rồi trong lòng bàn tay kia, “Rất cảm ơn sự giúp đỡ của huynh trong mấy ngày qua, nếu không có huynh, thì đệ thật sự chẳng biết đã như thế nào.” Mặc dù nói Hùng Thập Đại dường như còn phiền hơn cả Nhị sư huynh, nhưng tôi cũng thật sự cảm kích hắn vì đã ra tay cứu vớt, tôi nhất định phải nghiêm túc chân thành cảm tạ hắn một lần. “Khách sáo làm gì, còn xem nhau là huynh đệ không?!” Hùng Thập Đại vừa nói, vừa lau xác muỗi trong lòng bàn tay lên bàn đá bên cạnh — Tôi lập tức tự nhủ thầm Mình không thấy gì, không thấy gì cả… Hùng Thập Đại lại hoàn toàn không chút để ý, lại tiếp tục xoa xoa tay vào quần áo mình “Thật ra, ta cũng giống như Tiểu Long đệ…” Tốt quá, huynh cũng muốn trở về phòng phải không? “Đều đã yêu con gái nhà quyền thế.” Tôi tức thì hóa đá. “Chỉ khác là, ta không có dũng khí như đệ.” Hùng Thập Đại nói rồi thở dài. Tôi cũng không biết mình nên nói gì, vì thế tiếp tục im lặng lắng nghe. Hùng Thập Đại nhìn lên phía mặt trăng vẫn đang bị mây che phủ “Trước đây, ta từng là một đứa ở trong nhà huyện lệnh, khi đó, ta một lúc có thể khiêng được bốn bao gạo đi.” Đại ca, điều ấy ta có thể nhìn ra mà. “Đương nhiên, bây giờ ta cũng có thể…” Hùng Thập Đại bổ sung. Ta chẳng muốn tìm hiểu xem thân thể huynh cường tráng đến thế nào đâu, được chứ ~ “Cầm Cầm là con gái của huyện lệnh, nàng rất đẹp, tựa như tiên nữ…” Hùng Thập Đại hồi tưởng, nét mặt hắn lúc này thật giống như một thiếu nữ đang tuổi tương tư, “Tóc của nàng mềm mượt, mỗi khi gió thổi qua, lại vướng lên cửa sổ giống như chổi lông gà…” Có người so sánh như vậy sao?! Hơn nữa, tóc như thế nào mới có thể giống chổi lông gà được chứ?! “Ta đã yêu nàng.” Hùng Thập Đại nói. Trong đầu tôi vẫn còn đang rối răm cố tưởng tượng xem liệu một người có mái tóc giống chổi lông gà thì sẽ trông thế nào. “Mỗi ngày ta đều ra vườn hái một bó hoa đặt ở cửa sổ phòng nàng, sau đó núp ở một góc nhỏ nhìn lén nét mặt vui mừng của nàng mỗi khi thấy hoa. Ta cũng không có tham vọng quá đáng nàng sẽ yêu ta, chỉ muốn được nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của nàng mỗi khi thấy hoa là đủ.” Hùng Thập Đại nói rồi cười cười. Tôi chợt cảm thấy hâm mộ người con gái có mái tóc giống chổi lông gà tên Cầm Cầm đó, vì đã có một người yêu nàng đến thế, cho dù người đó có là Hùng Thập Đại. “Nhưng có một ngày, khi ta đang ngồi nghỉ sau khi gánh xong cả chồng củi lớn, Cầm Cầm lại tới tìm ta.” Hùng Thập Đại quay sang nhìn ta, trên mặt là nụ cười tươi, “Nàng nói, nàng biết hoa do ta tặng.” “Sau đó thì sao?” Tôi chợt phát hiện mình bắt đầu thấy hứng thú. “Từ sau ngày đó, hầu như mỗi ngày nàng đều đến vựa củi tìm ta. Chúng ta lúc ấy thật vui vẻ.” Hùng Thập Đại kể. “Ta muốn cưới nàng làm thê tử.” Hùng Thập Đại tiếp tục nói. “Nhưng mà, ta chỉ là một đứa ở.” Giọng của Hùng Thập Đại bỗng trầm, ở khoảng khắc đó, tôi như thấy hắn già hơn mười tuổi. “Không biết bằng cách nào mà Huyện lệnh đại nhân biết được chuyện của chúng ta, ông ấy cực kỳ tức giận, lập tức đuổi ta ra khỏi phủ. Ta muốn đưa Cầm Cầm theo mình, nhưng ta cũng biết, nếu ở bên ngoài, ta chẳng cách nào có thể cho Cầm Cầm có một cuộc sống tốt như khi ở trong phủ.” Từng lời nói của Hùng Thập Đại như những luồng sương khói thoát ra từ miệng, bay liệng trên không trung rồi vẽ thành rất nhiều hình ảnh sống động. “Vậy…” Tôi muốn nói gì đó, nhưng lại cảm thấy mình chẳng biết nên nói gì. “Ta bỏ đi.” Hùng Thập Đại nói, “Ta không thể để cho Cầm Cầm đi theo ta chịu khổ.” “Ta muốn đi thi tú tài, sau đó đỗ Trạng nguyên, để đường đường chính chính cưới Cầm Cầm về. Nhưng mà ta lại không biết đến một chữ, thầy bói nói, ta không phải kiểu người hợp với họa chữ viết văn…” Về điểm ấy, dù là bất cứ ai cũng có thể nhìn ra được mà. “Ngay lúc ta không biết phải làm gì, thì ta gặp đám huynh đệ tốt đây, chúng ta đều nghèo, nhưng chúng ta có sức khỏe. Vì thế chúng ta quyết định đi cướp của người giàu chia cho người nghèo. Lúc mới đầu, có rất nhiều kẻ có tiền đi ngang qua đây, cho nên cũng cướp được rất nhiều. Có điều bây giờ thì, đứng nói tới kẻ có tiền, thậm chí tới người đi đường ngang qua thôi cũng ngày càng ít, đến cả tiền nuôi sống chính mình chúng ta cũng không kiếm đủ.” Hùng Thập Đại cứ vậy miêu tả hết cuộc sống ở sơn trại của mình. “Thế còn Cầm Cầm?” Tôi chẳng quan tâm đến con đường vì sao Hùng Thập Đại tới sơn trại. “Nghe nói hai năm trước nàng đã được gả cho con trai một vị quan lớn.” Hùng Thập Đại đáp, rồi lại nhìn trời, mặt trăng lúc này đã thoát khỏi tầng mây che khuất, “Thật tốt quá’, ta đã nghĩ như vậy sau khi biết tin đó, Thế là nửa đời sau của Cầm Cầm không phải chịu khổ rồi.'” “Huynh… Sao có thể dễ dàng buông tay như vậy.” Trong lòng tôi như có loại cảm giác ê ẩm. “Đó không phải là hy vọng của ta sao, ta làm vậy đúng rồi, phải không?… Đệ cảm thấy thế nào, Tiểu Long đệ? Ta làm đúng rồi, phải không?” Hùng Thập Đại bỗng nhiên quay sang nhìn tôi chằm chằm, không ngừng muốn được nghe đáp án. Tôi chợt thấy hai mắt của Hùng Thập Đại dưới ánh nến như đang lóe sáng, hệt như ánh trăng phản chiếu trên mặt hồ. “Chỉ là, đôi khi ta lại cảm thấy mình đã sai…” Không đợi tôi trả lời, Hùng Thập Đại nói tiếp, mắt hắn vẫn nhìn tôi, “Ta cảm thấy ta nên liều lĩnh dẫn Cầm Cầm đi, ta phải đưa nàng đi cùng!” Rồi sau đó, Hùng Thập Đại úp sấp trên mặt bàn khóc lớn. Ai nói nam nhân sẽ không rơi lệ. “Ta không có dũng khí như đệ… Ta không có…” Hùng Thập Đại vừa nghẹn ngào, vừa nói như thế. Lòng tôi hệt như đang bị ngâm trong một dòng nước lạnh, thật không ngờ Hùng Thập Đại lại có một quá khứ như thế. Rốt cuộc đã hiểu vì sao Hùng Thập Đại lại dễ dàng tin tôi như vậy, hắn tin bởi vì đó chính là điều mà cuộc đời hắn bỏ lỡ. Chỉ đáng tiếc, dũng khí mà ta có được đó cũng chỉ là nói dối mà thôi. “Khiến đệ chê cười rồi, Tiểu Long đệ.” Hùng Thập Đại ngẩng đầu, dùng tay áo lau nước mắt. Tôi lắc đầu. “Cho nên mới nói, ta gặp được đệ chính là duyên phận. Nhìn thấy đệ dũng cảm như vậy, ta rất bội phục. Thấy đệ, như nhìn thấy giấc mơ của ta.” Hùng Thập Đại tiếp tục diễn thuyết. Tôi bắt đầu chột dạ. “Đúng rồi! Không bằng vậy đi, Tiểu Long đệ!” Giọng điệu của Hùng Thập Đại bỗng dưng hoàn toàn thay đổi, mắt còn sáng lên lấp lánh. Tự nhiên tôi có một dự cảm rất không lành. Hùng Thập Đại vui mừng hệt như vừa phát hiện ra miền đất mới, vỗ hai tay vào nhau hô lên “Đệ và Tấn cô nương hãy ở đây thành thân đi? Thế nào? Ý kiến này được chứ?” A a a a a!!! Không được chút nào!! “Huynh đừng kích động, Hùng đại ca…” Tôi bị hù sợ trước sự hưng phấn quá độ của hắn. “Cứ làm thế đi, sơn trại này đã lâu rồi chưa có việc vui, ta cũng rất muốn được thấy đệ và Tấn cô nương thật sự thành người một nhà!” Hùng Thập Đại đã hoàn toàn vứt sạch hồi ức bi thương lúc nãy. “Huynh đừng đùa mà…” Hùng Thập Đại sải bước đến bên cạnh tôi, dùng bàn tay vừa mới đập chết muỗi vỗ vỗ lên vai tôi, thành tâm nói “Yên tâm đi, có đại ca ta lo liệu!” Tôi thật sự không nên ra đây chút nào!! … … Tại sao cuộc đời của tôi cứ phải hỗn loạn như vậy…
Xem ra, ăn lương triều đình không chừng thật sự sẽ khiến người ta thông minh hơn hẳn. Quận chúa cau mày, vươn người ra ngoài cửa sổ, tôi dang hai tay về phía nàng, chuẩn bị tư thế sẵn sàng đón lấy. Do dự một lúc, cuối cùng quận chúa vẫn nhắm chặt hai mắt rồi nhảy —— May quá, tôi vừa vặn đón được nàng ôm trong ngực mình. Cảm giác duy nhất lúc này là, thân thể của quận chúa thật mềm mại quá, đúng là cách biệt một trời với lúc ôm gã sơn tặc kia —— Nghĩ gì vậy chứ, bây giờ không phải là lúc để suy nghĩ vẩn vơ! Tôi vội giấu cả mình và quận chúa vào trong đám cỏ dại. Quan binh “Trong xe còn có người nào?” Nhị sư huynh “Trong xe? Ách…” Quan binh “Ta càng ngày càng thấy ngươi có vấn đề!” Nhị sư huynh “Bên trong, bên trong còn có thê tử của tôi!” Quan binh “Tam Cửu, đi vào lục soát!” Vị quan binh tên Tam Cửu lập tức nhảy xuống ngựa tiến đến. Nhị sư huynh “Các người muốn làm gì?! Đừng có làm loạn!” Một hồi huyên náo. “Bên trong chỉ có một nam một nữ, không biết có phải người của vương phủ hay không.” Quan binh tên Tam Cửu kia nói. “Áp giải bọn hắn về thẩm tra.” Vị quan binh đầu lĩnh nhìn nhìn Nhị sư huynh, rồi kêu người đánh xe quay đầu xe lại. “Các người… Các người muốn làm gì!” Nhị sư huynh càng chống cự mãnh liệt. Thấy bốn vị quan binh kia rời đi áp giải theo chiếc xe ngựa cao cấp của mình, ngồi núp trong đám cỏ dại mà tôi chỉ biết ngây người nhìn theo. Sự tình đã phát triển hoàn toàn không theo như ý chúng tôi muốn. “Làm sao bây giờ, chúng ta có nên đi theo không?” Nhìn chiếc xe ngựa càng ngày càng xa, quận chúa lo lắng quay sang tôi hỏi. “Như vậy chẳng khác nào chui đầu vô lưới.” Thấy xe ngựa rẽ ngoặt rồi dần biến mất, tôi mới cùng quận chúa rời khỏi đám cỏ bước ra ngoài đường. “Nhưng bây giờ…” “Đi tiếp thôi.” Tôi nhìn bốn phía xung quanh một lượt, “Nếu tôi nhớ không lầm thì cách đây không xa có một dịch trạm nhỏ, chúng ta cứ đến đó nghỉ ngơi trước đi.” “Vậy còn Nguyệt Nhi…” Sắc mặt quận chúa có chút tái nhợt. “Đừng lo lắng, quan binh không biết ba người bọn họ rốt cuộc là ai, chỉ là hành vi của Nhị sư huynh trông quá đáng nghi mà thôi.” Tôi vừa nói, vừa tháo túi nước bên hông ra đưa cho quận chúa, “Nếu không tra được gì, bọn họ sẽ rất nhanh được thả ra. Quận chúa, người uống chút nước đi, rồi chúng ta tiếp tục lên đường.” Quận chúa chần chờ đón lấy túi nước trên tay tôi, sắc mặt của nàng càng ngày càng tái, hệt như không có chút máu nào. “Quận chúa, người có cảm thấy choáng váng không?” Để đảm bảo, tôi hỏi thử. “Choáng váng? Hình như, có một chút…” Quận chúa cười cười, nhưng chỉ cần nhìn thoáng là tôi biết nàng đang gắng gượng. Nguy rồi, đây là hiện tượng cảm nắng. Thân mình chỉ vừa mới khỏi bệnh, lại còn phải bôn ba trên đường, thời tiết thì oi bức, còn bị dọa một phen… Lại còn không hiểu sao bỗng phải giả danh làm thê tử của tôi… Muốn không cảm nắng e cũng khó. “Quận chúa, hay là chúng ta tìm một đại thụ râm mát nghỉ ngơi trước đi.” Nếu giờ quận chúa mà té xỉu, thì đúng là thảm, lỡ tái phát bệnh nữa thì càng phiền toái vô cùng. “Ta không sao… Chúng ta cứ tiếp tục… đi…” Còn chưa kịp nói cho hết câu, quận chúa đã ngất đi rồi. Hơn nữa, trời bỗng đổ cơn mưa rào. Tôi vội vàng ôm lấy quận chúa, chạy tới cây đại thụ gần nhất mà mình thấy được. Dáng người của quận chúa cũng thật gầy, tôi bế nàng chạy mà chẳng chút khó khăn. Tìm một khoảng đất sạch, tôi hối hả dùng chân gạt sạch đi mấy cục đá nhỏ trên ấy, rồi nhẹ nhàng đặt quận chúa xuống. Sau đó lại vội rót mấy ngụm nước cho nàng uống, và tẩm ướt một chiếc khăn tay lau mặt cho nàng. Tổ tông ơi, ngàn vạn lần xin người đừng có chuyện. Tôi vừa một bên tìm thử xung quanh xem có hòn đá nhẵn nhụi nào để làm gối cho nàng hay không, vừa một bên cầu khẩn đủ loại tổ tông thánh thần. Bỗng quận chúa tỉnh. “Ta… Làm sao vậy…” Quận chúa mở mắt yếu ớt hỏi. “Không có việc gì, chỉ là bị cảm nắng chút thôi, sẽ rất mau khỏi.” Tôi an ủi. Thật ra, hình như quận chúa còn có chút phát sốt, nhưng để nàng khỏi lo lắng tôi đành dối gạt. “Nhưng mà, sao ta cảm thấy người mình nóng quá vậy.” Quận chúa vẫn truy hỏi. “Thế nên mới nói người bị cảm nắng mà.” “Nhưng ta…” “Quận chúa, người trước hết cứ nghỉ ngơi thật tốt, ngủ một lát đi, lúc thức dậy thân thể sẽ cảm thấy tốt hơn nhiều.” Tôi vội vàng ngăn nàng hỏi tiếp. Quận chúa mở lớn mắtnhìn tôi, sau đó gật gật đầu, rồi khép hai mắt lại. Nhìn thấy quận chúa từ từ chìm vào giấc ngủ, rồi lại nhìn bầu trời mưa rơi càng lúc càng lớn, tôi thật sự muốn ngửa cổ lên trời mà thét gào, hỏi ông trời rằng Thành Nhược Hề tôi đã làm gì sai, tại sao cứ muốn đùa giỡn tôi như vậy. Chỉ mong trời sẽ thương tôi, để cho mưa ngừng, quận chúa cũng bớt nóng sốt, vậy thì chúng tôi mới có thể mau mau tới dịch trạm, rồi nhanh chóng trở về y quán. Mong nhóm của Nhị sư huynh cũng sớm thoát khỏi quan sai, trở về y quán cùng chúng tôi gặp mặt. Ừ, được vậy thì thật tốt. Trời dần dần trở tối, mưa vẫn như cũ rơi đều đều, nhiệt độ chung quanh càng ngày càng lạnh, nhìn quận chúa đang ngủ mà như chẳng được ngon giấc, tôi liền cởi áo khoác của mình ra đắp lên người nàng. Nếu cứ thế này tiếp, chỉ sợ cả tôi và quận chúa đều sẽ xong đời.
vợ tôi là quận chúa